DỤ DỖ DIÊM VƯƠNG XUỐNG TRẦN GIAN LÀM KẺ LỤY TÌNH

12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại lễ tế tổ, vạn dân... còn vạn dân nữa. 

Ta đ.á.n.h son phấn cho Ngô Sinh, dìu bước lên bậc cao, đặt tay tay Tạ Uyển Nhi. 

Hai kẻ thế gian truyền tụng là giai thoại , cuối cùng cũng đến ngày c.h.ế.t chỗ chôn. 

Ngô Sinh mặc lễ phục trang nghiêm, mặt trắng bệch dặm phấn hồng, quanh đầy t.ử khí, bước thẳng đơ như một con hình nhân giấy. 

Ta từ xa , thấy quả thực vài phần giống Diêm Vương.

Triều thần quỳ lạy, Hoàng đế Hoàng hậu hai bên, vẻ ngoài của Ngô Sinh cho kinh hãi nên lời. 

Ta dùng một viên đá b.ắ.n chân . Ngô Sinh ngã nhào tế đàn, hất đổ đồ cúng, đổ cả bài vị tổ tiên. 

Trong mắt Tạ Uyển Nhi lóe lên một tia hưng phấn.

thế vẫn là gì. Hắn lảo đảo bò dậy, con ngươi bên trái chỉ còn một hốc đen ngòm, nhãn cầu rơi đất, lũ giòi bọ bò từ hốc mắt. 

Da mặt nhăn nheo chảy xệ như x.á.c c.h.ế.t ngàn năm. Đám cung nữ thái giám la hét bỏ chạy.

 "Ngô Sinh, ngươi rốt cuộc cũng ngày hôm nay." — Tạ Uyển Nhi đột nhiên lên tiếng, "Hôm nay sẽ lấy mạng ch.ó của ngươi!"

"Uyển Nhi, nàng thế là ý gì? Nàng yêu bản vương nhất ? Nàng quên chúng ở địa phủ..." 

Mặt Ngô Sinh giật giật, vẻ kinh ngạc. 

"Phải ... nàng nhớ. Không , giờ nàng c.h.ế.t cùng bản vương, bản vương là Diêm Vương, xuống địa phủ nàng vẫn là kẻ bản vương sủng ái nhất..."

"Đủ ! Dù là kiếp kiếp , thấy ngươi là thấy buồn nôn!" 

Đến lúc cũng hiểu nổi nữa.

"Ngô Sinh, ngươi cậy là Diêm Vương, pháp lực cao cường, ở địa phủ đủ chuyện ác, g.i.ế.c hại vô tội.

 Địa ngục vốn để trừng phạt kẻ ác nay biến thành địa ngục cho địa phủ, mang lòng đại ái nhưng vô lực phản kháng. 

Tiếc là lúc đó thấp cổ bé họng, chỉ thể ủy cho ngươi. 

tu luyện bằng mấy thứ rác rưởi ngươi ban cho quá chậm, nên mới tới nhân gian... 

Dù trận pháp của cản trở, ngờ ông trời mắt, đưa khí Chân Long của ngươi đến chỗ , trợ giúp tu vi đại thành, đây chính là nhân quả báo ứng!"

"Tiện tì! Dám ăn cắp long khí của bản vương!"

 — Ngô Sinh gào thét bằng cái miệng mềm nhũn, "Mau bắt lấy ả! Bản vương lệnh các ngươi bắt lấy ả!" 

ai còn coi gì nữa? Tạ Uyển Nhi mỉa mai:

 "Ngu ngốc! Ngươi thực sự tưởng là chủ nhân nhân gian ? Chẳng qua chỉ là con rối để thu thập oán lực mà thôi!"

Ngay lúc đó, một đoàn quân hùng dũng phá tan cửa cung, giẫm lên bậc ngọc đẫm m.á.u, nghiền nát bùa chú thần nữ đầy đất.

 Trong họ, cầm cuốc, kẻ cầm liềm, vung nắm đ.ấ.m đen nhẻm. 

Cơ Minh Chiêu đầu hàng, giáp đỏ nhuộm m.á.u, trường kiếm ngân vang chỉ thẳng họng :

 "Loạn thần tặc t.ử Ngô Sinh! Tàn sát chúng sinh, họa loạn giang sơn! Nay nhân danh xã tắc, phán ngươi — hình phạt bêu đầu!" 

"SÁT! SÁT! SÁT!"

Tiếng hò reo vang dội chấn động cả lũ dữ, uy h.i.ế.p cả ác quỷ địa ngục.

 "Trẫm là Chân Long! Dù c.h.ế.t, địa phủ vẫn là của..." 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-do-diem-vuong-xuong-tran-gian-lam-ke-luy-tinh/12.html.]

Kiếm vung xuống, thủ cấp rơi! Thần hồn Ngô Sinh lìa xác, oán độc lườm Tạ Uyển Nhi và Cơ Minh Chiêu một cái, như một con sâu hèn hạ chạy trốn về phía địa phủ.

 "Ở địa phủ ngươi sẽ c.h.ế.t thêm nữa đấy, Ngô Sinh."

Tạ Uyển Nhi đốt cháy tế đàn, quanh tỏa sát khí ngút trời, bốn cột nước ngưng tụ thành sức mạnh xông lên trung, vô hồn linh gào thét đau đớn.

"Yêu nữ!" 

"Đó là con của mà!" — Ngoài những hài nhi, còn vong linh nơi vận hà.

 "G.i.ế.c yêu nữ! G.i.ế.c kẻ đồng lõa với hôn quân!" 

Đoàn quân rút kiếm, Tạ Uyển Nhi chỉ khẽ giơ tay đ.á.n.h văng họ đất. Sau vài hiệp, ai dám tiến lên nữa.

"Thần nữ , thiên hạ đầy mồ." 

Ta khẽ mở đôi môi mỏng, giọng như quỷ mị. Thân hình Tạ Uyển Nhi đột nhiên cứng đờ, thể cử động.

 Ta gẩy sợi dây đỏ quấn tay, mái tóc đen dần biến thành trắng xóa, hiển lộ thần thể.

"Mạnh... Mạnh Bà..." 

— Tạ Uyển Nhi kinh ngạc kém gì lúc Ngô Sinh rơi cằm.

 "Ngươi ? Mau thả ! Ngô Sinh sắp chạy thoát !" 

"Đừng vội, g.i.ế.c ngươi , mới g.i.ế.c ."

 "Ngươi ý gì?" — Tạ Uyển Nhi hiểu. 

"Ngươi lẽ , Tiềm Long Hấp Âm trận nếu dùng m.á.u dương thúc động, sẽ biến thành Thực Cốt Tỏa Hồn trận, khóa c.h.ặ.t ngươi ." 

Ta siết c.h.ặ.t sợi dây đỏ:

 "Học nửa vời tay đòi Thần nữ? Ngươi thật nực ."

"Tại ? Tại hại ! Ta đồng lõa với hôn quân! Ta đang cứu rỗi thương sinh! Mau bắt lấy kẻ tiểu nhân bỉ ổi !" 

Nhìn dáng vẻ y hệt Ngô Sinh của nàng , lạnh:

 "Ta bỉ ổi? Tạ Uyển Nhi, ngươi ẩn thì mặc cho Ngô Sinh luyện hóa âm binh để tăng tu vi cho ngươi.

 Ngươi xuống nhân gian thì lén uống canh Mạnh Bà của , hại thuộc hạ trung lương của rơi địa ngục, sống bằng c.h.ế.t.

 Ngươi trừ gian diệt ác thì g.i.ế.c hại vô trẻ thơ để hiến tế tu luyện, tận hưởng sự cung phụng từ những oan hồn g.i.ế.c oan.

 Ngươi tự xưng Thần nữ nhưng phù hộ thương sinh, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức nhưng thực chất cũng là hạng vô sỉ như Ngô Sinh mà thôi!"

Tạ Uyển Nhi nghiến răng, những bách tính từng nhận "ân huệ" của giờ đây như ác quỷ.

 "Đám phàm nhân đó thì cái gì? Họ c.h.ế.t cũng xuống địa phủ. Hy sinh một chút vì tương lai của chính , vì đồng bào đang chịu khổ, gì là thể! Nếu họ sự thật, họ chỉ thể cảm đức ơn thôi!"

Ta siết c.h.ặ.t sợi dây đỏ:

 "Vậy thì ngươi cũng hãy hy sinh một chút, để dọn đường cho Minh Chiêu !" 

Thân xác Tạ Uyển Nhi xẻ thành từng mảnh, từ những vết nứt phát ánh sáng thể trực tiếp. 

Trong nháy mắt, nước lũ rút , ruộng đồng nảy mầm non, lúa c.h.ế.t hồi sinh, vết thương của binh sĩ lành .

 Ta sợi dây đỏ đứt đoạn trong tay, cảm thán: Tu vi thật mạnh mẽ!

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận