Ông lập tức khựng , xoay đầu đuổi theo hướng cha chạy.
Ngoài sân vang lên tiếng hét t.h.ả.m thiết cùng âm thanh thú vật gặm xé thịt.
Đại Quan đưa tay sờ mặt : “C.h.ế.t hết , hài lòng ?”
đưa ngón tay lên môi hiệu “suỵt”, bảo ông gian chính.
Gian chính đổi. Linh đường trắng và hỷ đường đỏ đan xen .
Bà nội lúc trẻ mặc áo bông đỏ bên trái.
Bà nội lúc già phủ chăn liệm bên .
Đại Quan thể tin nổi tất cả.
Ông xử lý bao yêu ma quỷ quái , nhưng đây là đầu tiên gặp cảnh tượng quỷ dị đến .
Mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.
“Chuyện… chuyện gì thế ?” - Ông hoảng sợ hỏi.
tủi , đáng thương : “Bởi vì vẫn còn c.h.ế.t thêm một .”
Đại Quan tưởng đang tới , liền thở phào: “Ngoan, tối nay dẫn nó tới đây.”
lắc đầu: “Là ông.”
Gian chính ngừng biến đổi.
Tiếng trong linh đường.
Tiếng kèn suona trong hỷ đường.
Thi thể nhập quan.
Cô dâu bái đường.
Đưa tang xuất táng.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tiếng trẻ con oe oe.
Lụa đỏ lụa trắng đan xen khắp gian chính.
Bà nội lúc trẻ chậm rãi về phía Đại Quan, mặt mang nụ ghê rợn.
Lúc ông mới nhận điều gì đó, tức giận trừng mắt :
“Mày còn gì nữa?!”
mỉm ông , bưng lên một bát thịt đầy giòi bàn cưới:
“Ông bảo gì, đều . Sư phụ thứ ? Thịt sinh tài, cũng để dành cho ông một phần.”
“Mấy video của mày vẫn còn trong tay tao đấy! Mày bại danh liệt ?!”
Giọng uy h.i.ế.p của ông khiến mà khó chịu.
cởi áo , để lộ nửa thối rữa:
“Ảnh khỏa thế thấy ?”
Biểu cảm của Đại Quan lập tức đặc sắc vô cùng.
“Tới chụp tiếp . Đảm bảo còn hơn .”
phủi đám sâu đang bò .
“Chụp .”
“Mày… mày là thứ gì?!”
Đại Quan sợ hãi lùi về .
dùng đôi chân chỉ còn xương từng bước tiến tới:
“Ông đoán xem… Đêm qua quấn lấy ông xe là ai?”
Nghe nhắc , ông thấy cơ thể rữa nát đầy lỗ thủng, trái tim khô quắt vẫn còn đập yếu ớt.
Ông “ọe” một tiếng nôn thốc nôn tháo.
“Đừng qua đây!”
Ông chẳng còn tâm trí nghĩ gì nữa, vội đốt lá bùa trong tay xoay bỏ chạy.
Ngoài sân, chú út c.h.ế.t đất.
Thi thể cha gặm đến biến dạng, m.á.u hòa cùng bùn đất chảy đầy sân.
Cánh cổng lớn biến mất.
Lúc Đại Quan mới thật sự sợ hãi, bịch một tiếng quỳ xuống:
“ sai ! Tha cho !”
từ gian chính bước , nhẹ giọng :
“Nợ cha con trả. Ông cũng thoát nổi .”
“ sai … thật sự sai … xin bà tha cho …”
Đến lúc Đại Quan vẫn tưởng bà nội nhập xác.
xuống hành lang, lấy từ trong n.g.ự.c một đôi giày thêu đỏ tự mang chân.
nghĩ, nếu năm đó bà nội mang đôi giày mà gả cho một nhà hạnh phúc thì bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/doi-giay-theu-hoa-cua-ba-noi/chuong-5-het.html.]
Lúc Đại Quan mới thật sự rõ là thứ gì.
“Mày… mày…”
Ông linh đường trong gian chính, cuối cùng như bừng tỉnh:
“Hồng Bạch Song Sát…”
Một đôi Hồng Bạch Song Sát chỉ xuất hiện ở thời gian đặc biệt, địa điểm đặc biệt cùng phong thủy đặc biệt.
Tang lễ của bà nội và hôn lễ sáu mươi năm , đều cùng năm Giáp Thìn.
Cùng ngày.
Cùng một địa điểm.
“Hồng Sát vẫn luôn ở đây? Vậy Tiểu Xán ?”
Đại Quan run giọng hỏi.
trả lời, chỉ mỉm mãi.
Đại Quan chịu nổi nữa, móc từ n.g.ự.c một tấm bài gỗ, thấp giọng niệm chú, phá tan tất cả.
Không ngờ tấm bài trong tay đột nhiên nổ tung.
“Làm quá nhiều chuyện thất đức sớm muộn cũng gặp báo ứng.”
vẫn , ông hai cánh tay kéo trong gian chính.
Quan tài đưa tang nặng nề đặt xuống.
Nắp quan tài bật mở.
Hai cánh tay ép ông trong quan tài.
“Nợ cha con trả.”
bước gian chính, xuống vị trí chủ tọa của hỷ đường.
Đại Quan liều mạng giãy giụa, cuối cùng vẫn nhét quan tài, trong tiếng chiêng trống tưng bừng khiêng ngoài.
Sáu mươi năm , bà nội khi còn là thiếu nữ yêu một trai trấn, cũng tới lúc bàn chuyện cưới xin.
Sau đó, gã trai vì năm đồng tiền công mà lừa bà nội ruộng bắp để ông nội nhục, còn gọi cả dân làng tới xem.
Kẻ bày mưu hãm hại bà nội chính là cha của Đại Quan.
Bà nội cứ như đời phỉ nhổ gả nhà họ Dương.
Ngày xuất giá, bà mang đôi giày tự tay thêu sẵn, bộ mười dặm tới nhà họ Dương.
Đêm tân hôn còn ông nội đ.á.n.h đập, c.h.ử.i rủa là “đồ liêm sỉ”.
Ngày qua ngày sống trong đ.á.n.h c.h.ử.i, nước mắt bà nội rơi xuống đôi giày thêu trong tay.
Oán niệm của con ký sinh lên đồ vật sinh linh trí.
Niềm tin thể tạo thần linh.
Cho nên chính là linh trí sinh từ nước mắt của bà nội, ký sinh đôi giày thêu .
Tiểu Xán thật sự c.h.ế.t từ nửa năm .
Là ngày bọn họ cùng ăn “thịt ”.
Tiểu Xán chính cha ruột dùng gậy đ.á.n.h trúng thái dương mà c.h.ế.t, nhân cơ hội đó ký sinh lên cơ thể cô .
Tà thuật “thịt sinh tài” là cắt thịt của sắp c.h.ế.t bỏ ống tre niêm phong treo bếp.
Đợi khi già c.h.ế.t và chôn cất thì mở ống tre , lấy nước bên trong rưới lên để sinh tài bất chính.
Chỉ là bọn họ ngờ, bà nội kéo cái xác mục nát sống lay lắt suốt nửa năm.
Một bà lão mù sống trong căn nhà đất…
Ngày ngày chờ đợi.
Năm qua năm khác chờ đợi.
Cuối cùng chờ lũ con sói mắt trắng ăn thịt .
Bà nội bất hạnh sống trong thời đại . Bị bạo hành gia đình nhưng vẫn bỏ con cái. Ấy mà đám con cực khổ nuôi lớn chẳng ai chịu chăm sóc bà.
Cô ở cũng chỉ vì mảnh đất tên bà nội.
Mỗi bà già tự mà vệ sinh quần, cô liền trùm cái quần bẩn lên đầu bà, c.h.ử.i:
“Đồ già c.h.ế.t, c.h.ế.t !”
Trong căn nhà đó, đối xử với bà hơn một chút chỉ con dâu cả.
sờ lên cái cổ bong tróc da thịt của , khe khẽ với bà nội trẻ tuổi:
“Chúng cũng nên đổi một lớp da khác .”
Ngày hôm , dân làng phát hiện nhà họ Dương c.h.ế.t bốn .
Cái c.h.ế.t của ai cũng vô cùng t.h.ả.m khốc.
Người duy nhất còn sống là con dâu cả nhà họ Dương, sang ở cùng con trai nên may mắn thoát c.h.ế.t.
Mọi đều là bà lão hồi hồn trở về, g.i.ế.c sạch cả nhà.
(HẾT)