Ngoại truyện 1
khoác tay yêu trẻ bước khỏi khách sạn, tình cờ chạm mặt Tống Liêm.
Anh sững vài giây, ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi.
“Cô , cô cần tình yêu ?”
nhún vai.
“Trong mắt đàn ông, nghĩa là bên cạnh đàn ông.”
Sự nghiệp đạt đến đỉnh cao, sợi dây căng trong cũng thả lỏng.
Giải trí một chút, cũng chẳng gì sai.
chỉ là một phàm, cũng những ham thể xác đời thường.
Đừng vì đạt thành công lớn trong sự nghiệp mà bắt thánh nhân.
Phụ nữ thành công con đường đủ gian nan , đừng ép buộc gắn thêm những nhãn mác đạo đức.
Trên mặt Tống Liêm thoáng qua vẻ phản bội.
“Cô thể như ? Cô thật bại hoại thuần phong mỹ tục, cô—”
Chưa đợi hết câu, vài nhân viên bảo vệ vội vã chạy tới.
“Giáo sư Quan, cô chứ? Người là ai ? Có cần chúng mời ?”
lạnh nhạt gật đầu.
“Một hâm mộ quá khích.”
Tống Liêm nhanh ch.óng kéo .
Suy nghĩ của thật nực .
Đàn ông khi bước lên đỉnh cao quyền lực, hoàng đế, hậu cung ba nghìn mỹ nữ, chẳng ai chỉ trích họ là bại hoại thuần phong mỹ tục.
Vậy phụ nữ thì ?
Những khuôn phép áp đặt lên phụ nữ của xã hội cũ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-tim-ten-chinh-minh/ngoai-truyen.html.]
nhất định sẽ phá vỡ trong thời đại mới.
mong chờ ngày mà tất cả đều coi điều đó là lẽ đương nhiên.
Ngoại truyện 2
Khi mời đến một trường đại học giảng bài, gặp một sinh viên vô cùng cuồng nhiệt.
Cô tên là Chu Hà Phương.
Cô kích động vung tay, chen qua từng lớp để đến mặt , xin ký tên cuốn sổ tay của .
“Giáo sư Quan, khí chất của cô thật sự tuyệt.”
“Em cô giảng mà ngây luôn, cô quá!”
Chu Hà Phương mặt đỏ bừng, mạnh dạn đùa:
“Nếu cô là đàn ông, em nhất định sẽ lấy cô.”
Một cô gái trẻ, ánh mắt lấp lánh, tràn đầy ngưỡng mộ và khát khao.
nhận lấy cuốn sổ, mỉm lắc đầu.
“Đừng lấy .”
“Hãy trở thành .”
Bản chất của sự ngưỡng mộ mạnh mẽ cũng là khát vọng đối với quyền lực và thành công.
những khuôn mẫu xã hội hiện hữu khắp nơi từ thuở nhỏ khiến các cô chỉ mong trở thành ánh trăng chiếu rọi.
Chưa từng nghĩ rằng, ánh sáng chiếu lên bạn, bạn đúng là sẽ thấy.
khi ánh sáng rời , bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Bạn nên trở thành mặt trăng.
Chu Hà Phương sững , ngơ ngác cúi đầu cái tên cuốn sổ.
“Quan Nguyệt.”
Toàn Văn Hoàn.