Anh cố chấp nắm lấy tay nữa.
“Em mệt .”
“Vậy sẽ ở bên cạnh, gì .”
lên tiếng.
Dùng sức rút tay .
Xoay , lưng về phía .
Mặc cho ánh mắt dán c.h.ặ.t lên như một pho tượng.
Rất lâu , khi gần chìm giấc ngủ, mới thấy tiếng cửa phòng khẽ mở đóng .
12
Nhìn quá khứ của .
Ngoài , Thẩm Trạch là duy nhất chủ động đối xử với .
Mối tình thầm lặng thuở thiếu niên cuối cùng cũng thành hiện thực.
Đêm khi kết hôn, xúc động đến mức ngủ .
từng nghĩ đến nhiều kết cục của chúng .
Có , .
điều duy nhất đổi, là sống cùng đến hết đời.
từng nghĩ, thể thản nhiên đối mặt với sự rời và phản bội.
khi thật sự xảy với bản .
mới nhận .
yêu Thẩm Trạch, chính vì yêu , nên thể chấp nhận dù chỉ một khoảnh khắc lòng.
bây giờ chỉ là nhất thời thể tiếp nhận.
Khi Khương Vận và Dương Dương ngày càng xuất hiện thường xuyên trong thế giới của .
Cho dù chấp nhận.
Mẹ cũng sẽ cách khiến chấp nhận.
Vì , chỉ cần chờ.
Chờ quen dần.
Chờ thuận theo lựa chọn của mà bước tiếp.
13
Những cú sốc liên tiếp khiến cơ thể rơi trạng thái suy nhược còn nặng hơn .
Thẩm Trạch ngày nào cũng đến, mang đồ ăn, đồ chơi, trò chuyện với để g.i.ế.c thời gian.
Anh vốn tự tay chăm sóc .
vì quá kháng cự, cộng thêm tinh thần luôn uể oải.
Anh chỉ thể từ bỏ.
Ba ngày trôi qua trong yên như .
Thẩm Trạch như thường lệ mang đến cho những món bánh mà thích.
Không lâu .
Khương Vận hoảng hốt xô cửa xông .
Cũng quan tâm và hộ lý còn ở trong phòng.
Cô túm lấy vạt áo Thẩm Trạch, cầu xin.
“Dương Dương đột nhiên sốt cao, gọi ba, thể đến xem con một chút , chỉ cần một cái thôi, chỉ đến thì con mới chịu uống t.h.u.ố.c.”
Thẩm Trạch tức giận rút áo.
“ quan hệ gì với nó, uống t.h.u.ố.c thì cô nên tìm bác sĩ.”
Khương Vận mở to mắt, nước mắt theo khóe mắt rơi xuống.
Từng giọt từng giọt khiến khỏi xót xa.
Thẩm Trạch chịu dành cho cô thêm một ánh nào.
Ngược , lấy lòng đưa cho miếng táo gọt vỏ cắt sẵn.
động.
Chỉ lặng lẽ bóng lưng Khương Vận rời trong thất vọng.
“Anh lo ?”
Sắc mặt Thẩm Trạch vẫn đổi.
“Anh , đó con của , chỉ con của em mới là con của .”
“Đừng cô nữa, nhiều hơn một chút ?”
đầu, liếc một cái, mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dem-tan-hon-chong-bo-toi-chay-theo-nguoi-yeu-cu/6.html.]
Vị ngọt thanh lan trong khoang miệng.
Thẩm Trạch như thể chính cũng nếm vị ngọt đó.
“Ngày mai mang cho em.”
Trong suốt một tuần đó.
Khương Vận chỉ một đến tìm Thẩm Trạch.
Chỉ cầu xin đứa trẻ một .
Có lúc ở nơi ai, cô thậm chí còn quỳ xuống.
Thẩm Trạch đưa tay ngăn .
Chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.
giọng bắt đầu mềm .
“Chỉ thôi.”
trong bóng tối, rõ từng đổi gương mặt Thẩm Trạch.
Anh vốn dĩ từ lâu.
Chỉ là vì lời thề với mà miễn cưỡng kiềm chế.
từng , là mềm lòng nhất.
Một đứa trẻ bốn tuổi, đứa con đầu tiên của , đang bệnh nặng, luôn gọi ba.
Không mấy đàn ông thể thật sự từ chối.
Huống chi, đứa trẻ thông minh đáng yêu, mà Khương Vận cũng là từng yêu sâu đậm.
Có gặp đầu tiên, sẽ thứ hai, thứ ba.
Một gia đình ba , ấm áp vui vẻ.
Đó là điều thể cho .
Khương Vận và Dương Dương thể.
tay ngăn cản.
Chỉ lặng lẽ ngày càng ở bên .
Tần suất đến thăm cũng ngày càng ít.
, đến lúc thu lưới .
14
chọn một buổi chiều nắng , gió nhẹ.
Một gia đình ba công viên giải trí trở về.
Dương Dương vai Thẩm Trạch, trong tay cầm một cây kẹo đường vẽ hình gia đình ba .
Khương Vận chậm phía , vẻ mệt mỏi.
Thẩm Trạch , đến bên cô , đưa tay .
Hai bàn tay chạm .
Đều hiểu ý mà buông .
Nếu chỉ là một qua đường liên quan.
Nhìn thấy một gia đình hòa hợp như .
Người đàn ông trai, phụ nữ xinh , đứa trẻ đáng yêu.
Có lẽ cũng sẽ buột miệng khen một câu thật hạnh phúc.
sai ở chỗ.
và Thẩm Trạch vẫn ly hôn.
Anh và Khương Vận cũng thể kết hôn.
bậc thềm cửa bệnh viện.
Cứ như đối diện với ánh mắt đầy hạnh phúc và thỏa mãn của Thẩm Trạch.
“Chơi vui ?”
“Nhân lúc , giải quyết chuyện của chúng .”
Khương Vận lùi phía Thẩm Trạch.
Dương Dương cũng thu nụ , rụt rè gọi một tiếng:
“Ba ơi, con đau đầu quá.”
Có lẽ trong mắt họ, giống như một thứ gì đó đáng sợ.
Dọa đến hai họ.
Vì cố tình hạ thấp giọng.
Nhìn Thẩm Trạch mà :
“Chỉ là ly hôn thôi, nhanh sẽ xong, sẽ chậm trễ chuyện lớn của .”