CỨU MẠNG! TÔI BỊ THÚ NHÂN QUẤN LẤY RỒI!

Chương 1

 

Văn án:

 

và bạn cùng băng qua sa mạc, ngờ lạc đường, vô tình xuyên thế giới thú nhân.

 

Nhìn đám mỹ nam chân dài nghịch thiên, chiều cao trung bình mét chín, bạn Tô Tuyết liền mở toang hai tay, nhào thẳng tới:

 

“Diêu An An, đây mới là thiên đường. quyết định sẽ ở đây.”

 

Còn thì lẩn rừng rậm, ngụy trang bản thành thú con, dựa việc trao đổi vật tư với thú nhân để sống sót.

 

Lần nữa gặp Tô Tuyết, cô xem như công cụ sinh sản.

 

Xích sắt xuyên qua xương bả vai, nhốt chung với một đám thú cái, đối với thú đực ngang mà lắc đuôi cầu xin.

 

“Diêu An An, về nhà.”

 

nức nở:

 

“Họ căn bản yêu , họ chỉ lợi dụng để cải thiện gen. Thú nhân đều là đám ác quỷ!”

 

chuyện … chẳng đều là do chính cô cầu xin ?

 

 

Chương 1

 

và bạn Tô Tuyết đều là dân phượt lâu năm, cùng băng qua sa mạc, thử thách giới hạn sinh tồn.

 

Không ngờ mới chạy bao xa, liền gặp trúng gió cát quá lớn, xe c.h.ế.t máy, thiết liên lạc cũng hỏng theo.

 

Chúng dựa vật tư xe cầm cự suốt ba ngày, cuối cùng quyết định đeo balo lên, thử vận may.

 

Đi liền hai ngày hai đêm, đồ đạc mang theo dần cạn sạch. Ngay lúc chúng tưởng như hết đường sống, Tô Tuyết đột nhiên chỉ về phía :

 

“Nhìn kìa! Có ốc đảo!”

 

 

Ban đầu tin.

 

Trong sa mạc, ảo ảnh thường xuyên xuất hiện. còn kịp do dự, Tô Tuyết lao thẳng về phía ốc đảo.

 

Càng đến gần, cảnh tượng phía xa càng rõ ràng.

 

Đó là một khu rừng rậm rạp, tán cây che kín cả bầu trời. Bên trong rừng là những bức tường đá cao lớn, xung quanh những bóng cao to cầm theo dụng cụ săn b.ắ.n, tuần tra.

 

Chỉ là… những bóng chỗ khác con .

 

Trên đầu họ mọc đủ loại tai thú, phía đuôi dài ngắn khác , lắc lư.

 

Điều đáng sợ nhất là… những thú nhân đều cực kỳ cao lớn, ước chừng mét chín là mức cơ bản, từng từng như khổng lồ, bận rộn.

 

Tô Tuyết nấp tán lá, hai mắt sáng rực:

 

“An An, xem… tụi lạc thế giới thú nhân ? Họ trai quá!”

 

túm lấy tay cô :

 

“Quan sát . Thú nhân hung dữ lắm, nhỡ họ coi tụi là thức ăn thì tiêu.”

 

“Hừ! Sao thể chứ!” - Tô Tuyết bĩu môi:

 

“Cậu tiểu thuyết mạng ? Thú nhân là não yêu đương thôi, chỉ cần ngoắc tay một cái, bọn họ chắc chắn coi là nữ thần!”

 

càng càng kích động, trực tiếp bật dậy:

 

“Không ! Khó lắm mới cơ hội tiếp cận thú nhân ở cự ly gần, chọn một chồng trai mang về mới !”

 

Nói xong cô liền chạy ngoài, kéo thế nào cũng giữ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-mang-toi-bi-thu-nhan-quan-lay-roi/chuong-1.html.]

sợ đến cứng , chỉ thể xuyên qua kẽ lá, trơ mắt Tô Tuyết từng bước chạy về phía cánh cổng thành khổng lồ .

 

 

Sự xuất hiện của Tô Tuyết quả nhiên gây náo động.

 

Những thú nhân vốn rải rác lập tức tụ tập , vây cô giữa.

 

Trong đó, một thiếu niên tai sói màu bạc tò mò sờ lên tóc Tô Tuyết. Cô ngẩng đầu, với một cái.

 

Ánh mắt thiếu niên lập tức sáng lên, chiếc đuôi trắng muốt phía lắc ngừng. Cậu đưa tay nhấc bổng Tô Tuyết, đặt lên vai .

 

Tô Tuyết cao mét bảy, mà khi vai thiếu niên tai sói trông nhỏ nhắn lạ thường.

 

khúc khích, đưa tay xoa tai sói của .

 

Những thú nhân khác thấy Tô Tuyết nhiệt tình thiện như , cũng lượt đưa tai tới.

 

Tô Tuyết xoa từng một, vẻ mặt ngày càng đắc ý.

 

về phía , lớn tiếng hét:

 

“Diêu An An, đây mới là thiên đường! quyết định ở !”

 

Tiếng hét khiến vài thú nhân đầu, về nơi đang ẩn nấp.

 

Tim đập thình thịch, trong đầu c.h.ử.i thầm một câu “ngu ngốc”, bỏ chạy.

 

 

Kỳ lạ là, dù chạy xa, nhưng xung quanh vẫn rừng rậm, còn chút dấu vết nào của sa mạc.

 

Rừng cây kéo dài bất tận, khí nóng ẩm ngột ngạt.

 

Giống như cảm giác khô khát nơi cổ họng ban nãy chỉ là ảo giác của .

 

dừng , lấy bình nước , dốc cạn hai ngụm cuối cùng, mãi đến lúc tới mới bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tình cảnh của .

 

Những năm qua, thường xuyên thâm nhập rừng sâu núi hoang, kinh nghiệm sinh tồn ngoài hoang dã ít.

 

Trên là áo khoác ngụy trang chịu mài mòn, trong balo d.a.o, dây thừng, t.h.u.ố.c men và một ít thực phẩm dự trữ.

 

Cho nên chỉ cần thích nghi với môi trường nơi , vẫn còn cơ hội rời khỏi khu rừng.

 

Nghĩ , kéo chiếc mũ màu đen trùm kín mặt, cầm con d.a.o nhỏ khắc dấu lên cây gần đó.

 

Việc cấp bách mắt lúc là tìm nguồn nước.

 

 

dựa la bàn và mức độ rậm rạp của t.h.ả.m thực vật, mà tìm một con suối nhỏ ở gần đó.

 

Nước suối trong vắt, nhưng vẫn yên tâm. Khi lấy máy lọc nước mini , chuẩn lọc một lượt thì mặt nước đột nhiên trồi lên một cái đầu hổ trắng khổng lồ.

 

Con hổ vóc dáng cường tráng, còn đẫm nước. Nó lướt ngang qua , khẽ lắc một cái, nước b.ắ.n tung toé, tạt hết lên .

 

Tim như ngừng đập.

 

cầm c.h.ặ.t máy lọc nước, đơ con hổ, thậm chí còn quên luôn chuyện bỏ chạy.

 

Trong đầu trống rỗng, chỉ còn hai chữ [xong ] chạy loạn.

 

Không ngờ con hổ chẳng vội ăn .

 

Nó uể oải rũ nước khỏi bộ lông, ngay mặt , biểu diễn một màn… hổ hoá thành .

 

Cơ thể nó co giãn , đầy chốc lát, mắt xuất hiện một đàn ông tóc trắng, trần truồng .

 

Bàn tay to lớn túm lấy cổ áo phía của , nhấc bổng lên lắc lư. Cả treo lơ lửng, chân chạm đất.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận