CON GÁI TÔI MANG THAI BỊ NGƯỜI CHỒNG TỔNG TÀI ỨC HIẾP, KHÔNG NGỜ TÔI LẠI XUYÊN THÀNH MẸ HẮN
1
Năm đó khi mắc u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, con gái gả một gia đình hào môn, trở thành vợ của một tổng tài giàu quyền thế.
từng nghĩ rằng con bé cuối cùng cũng thể sống một cuộc đời hạnh phúc, bình yên và đủ đầy.
sang năm thứ hai, bạch nguyệt quang trong lòng trở về nước.
Con gái hành hạ đến mức mắc chứng trầm cảm, khi m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng vẫn kẻ giả tạo ép uống rượu mạnh.
Trong cơn phẫn uất tột cùng, trút thở cuối cùng.
Khi mở mắt nữa, linh hồn nhập xác của tên tổng tài đó.
một chân đá tung cửa phòng riêng, Tô Uyển Âm lập tức nở nụ nịnh nọt tiến đến:
“Mẹ chồng, đến đây ?”
1
Căn phòng lập tức im bặt, tất cả đồng loạt về phía .
Tô Uyển Âm vẫn giữ nụ mặt:
“Có Yến Chu bảo đến đón con …”
thèm để ý đến cô , ánh mắt thẳng tắp về phía sofa.
Con gái , đang m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, mấy giữ c.h.ặ.t ép uống rượu, rượu mạnh đổ ướt cả .
“Buông .”
Tên mặc áo hoa cầm đầu sững , theo phản xạ về phía Tô Uyển Âm.
Tô Uyển Âm tiến đến khoác tay :
“Mẹ chồng, chị Gia Phù thua trò chơi nên đang phạt thôi mà.”
“Chát!”
tát thẳng mặt Tô Uyển Âm một cái.
“Ai là chồng của cô!” lạnh.
“Ôn Gia Phù mới là con dâu cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Cố, cô là cái thá gì.”
Mặt Tô Uyển Âm tát lệch sang một bên, ánh mắt đầy vẻ thể tin nổi.
thậm chí còn buồn cô , giọng lạnh lùng nghiêm nghị:
“ nữa, buông ngay.”
Khóe mắt Tô Uyển Âm đỏ lên, vẻ tủi cố nhịn:
“Chị Gia Phù tự nguyện mà, với phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i uống một chút rượu cũng …”
“Một chút? Đó là cả một ly whisky!”
Chỉ cần nghĩ đến cảnh con gái ép uống rượu mạnh, cơn giận trong dâng trào thể kìm nén.
Ánh mắt lướt qua bụng bầu nhô cao của Tô Uyển Âm:
“Cô cũng đang mang thai, cô uống Gia Phù .”
“Sao thể chứ?!”
Tô Uyển Âm lộ vẻ hoảng sợ, theo phản xạ lùi .
“Mẹ, đang gì ?!”
Giọng của Cố Yến Chu đột ngột vang lên từ cửa.
Tô Uyển Âm lập tức chạy đến, mắt đỏ hoe:
“Bọn con chỉ chơi trò với chị Gia Phù thôi, ngờ dì tức giận như …”
“Mẹ, chỉ là uống chút rượu thôi mà, quá lên .”
Cố Yến Chu ôm Tô Uyển Âm lòng, nhẹ giọng dỗ dành.
Từ đầu đến cuối, hề dành cho con gái dù chỉ một ánh .
Nhìn bộ dạng của , lòng từng chút một lạnh .
Đây chính là đàn ông mà con gái trao gửi cả đời.
Đây chính là con rể mà khi c.h.ế.t, còn giường bệnh cầu mong thể mang hạnh phúc cho Gia Phù.
lạnh giọng :
“Những lời hôm nay, chỉ một .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-gai-toi-mang-thai-bi-nguoi-chong-tong-tai-uc-hiep-khong-ngo-toi-lai-xuyen-thanh-me-han/1.html.]
“Nếu Gia Phù và đứa bé bất kỳ chuyện gì xảy , sẽ tha cho các !”
2
đưa con gái về nhà họ Cố, dặn dò hầu chăm sóc sắp xếp chỗ ở cho con bé.
Người hầu dìu con gái đến chỗ rẽ cầu thang.
Sau đó mở cửa phòng chứa rác đưa con bé trong.
nhíu mày bước tới, một mùi hôi thối xộc thẳng mũi.
“Các đang gì ?”
chất vấn hầu.
Người hầu đầy khó hiểu:
“Thưa bà, đây chính là phòng của phu nhân.”
Đồng t.ử co rút mạnh.
Đây chính là nơi con gái ở trong nhà họ Cố ?
Một chiếc giường đơn nhỏ xíu đặt ở góc tường.
Giữa mùa đông lạnh giá, đó chỉ một tấm chăn mỏng manh.
Hoa văn chăn quen thuộc vô cùng, đó là do chính tay đan cho con bé khi nó xuất giá.
Nó là phu nhân cưới hỏi đàng hoàng của nhà họ Cố cơ mà!
cố nén cơn giận, giữ cho giọng bình tĩnh:
“Đi dọn phòng hướng nam lầu cho .”
“ trong đó đồ của cô Tô…”
“Dọn sạch!”
Người hầu lập tức hành động.
Mấy liên tục, nhanh ch.óng dọn xong căn phòng xa hoa đó.
Tô Uyển Âm về đến nhà thấy cảnh .
“Dừng tay! Ai cho các ?!”
Lúc trong nhà họ Cố, ai dám lời cô nữa.
Tô Uyển Âm tức đến dậm chân, ánh mắt đảo một vòng thấy ban công tầng hai.
Cô hít sâu một , cố gắng nặn vẻ ngoan ngoãn.
Tay vô thức đặt lên bụng bầu của :
“Dì , dì đang gì ? Trong bụng con còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của Yến Chu…”
“Dì vứt đồ của con như , sợ Yến Chu nổi giận ?”
chỉ liếc cô , giọng bình thản:
“Gia Phù cũng đang mang thai.”
“Đứa bé trong bụng nó mới là huyết thống danh chính ngôn thuận của nhà họ Cố.”
Nghe , Tô Uyển Âm những tức giận mà còn bật :
“Ôn Gia Phù? Cô xứng ?”
“Ngày đó cô vì chữa bệnh cho nên mới bám lấy Yến Chu, Yến Chu cũng chỉ vì thương hại nên mới đồng ý.”
“Giờ u.n.g t.h.ư của cô c.h.ế.t , Ôn Gia Phù chỉ là món đồ giải trí chơi chán… thì nên cút thôi.”
Mỗi lời của Tô Uyển Âm đều như lưỡi d.a.o sắc bén, đ.â.m thẳng tim .
Đây chính là lý do con gái gả cho Cố Yến Chu ?
Con từng với rằng con yêu , cũng yêu con.
Con từng với rằng con hạnh phúc.
Hóa con luôn sống như thế ?
Nắm đ.ấ.m của siết c.h.ặ.t từng chút một.
Tô Uyển Âm vẫn tiếp tục, vẻ mặt càng thêm khinh miệt: