Phải đ.á.n.h đến hai gậy, mới bẻ gãy chân của một .
Người đó ngã xuống đất, đau đến mức thốt nên lời.
Hai kẻ còn định phản kháng, nhưng hiểu chân mềm nhũn, quỳ xuống mỗi ăn một gậy.
Mặt mày bầm tím, đầu óc choáng váng ù ù.
Bị đ.á.n.h xong, chúng lập tức co rúm góc tường, run rẩy như bệnh.
giẫm lên cổ kẻ đất, hỏi: “Thấy vui ?”
Người đàn ông đó điên cuồng lắc đầu, ánh mắt dâm đãng ban đầu giờ chỉ còn sự sợ hãi trong trẻo.
Hắn cố bò lết, cầu cứu đồng bọn.
Hai kẻ trong góc tường hoảng loạn hét lên: “Đừng đây! Hai chúng cộng cũng đối thủ của cô !”
“Cái đó… nữ hiệp, cô đ.á.n.h là , đừng đ.á.n.h chúng , chúng còn chạm cô mà!”
“Đều là do phụ nữ , chính bà trả tiền cho chúng , đ.á.n.h thì đ.á.n.h bà !”
Dì Lưu sợ đến mức vững.
Ban đầu bà nghĩ, một phụ nữ thì giỏi đến chứ?
Ai ngờ mạnh đến mức , tay hạ gục cả ba !
Lúc bà run như cầy sấy: “… là bề của cô, đ.á.n.h bề sẽ giảm thọ đấy!”
Hừ, ai thèm đ.á.n.h bà, bẩn tay !
chỉ dì Lưu hỏi bọn chúng: “Bà bảo các gì ?”
Ba , ai dám mở miệng.
đoán: “Làm nhục hại ?”
Ba cái đầu lắc như trống bỏi: “Bà bảo chúng lột quần áo cô, tạo hiện trường giả, gọi đến bắt quả tang…”
À, là , còn tưởng gì mới mẻ hơn chứ.
Lật qua lật vẫn chỉ là mấy chiêu hạ tiện cũ rích.
Một tên trong góc tường dè dặt hỏi: “Cô xem, chúng gì cả, còn đ.á.n.h oan, thể tha cho chúng ?”
nhướng mày.
Đã đến , chơi chút trò thú vị .
“Bà dựng hiện trường ? Đã nhận tiền thì việc chứ, !”
Hai tên trong góc co rụt: “Không dám, dám.”
Còn chạm suýt mất nửa cái mạng, thật sự thì còn mạng ?
mỉm : “Không với , mà là với dì Lưu.”
8
Mười phút , mở cửa phòng nghỉ bước ngoài.
Phó Thành cầm khăn lau tay cho một cách cẩn thận, hỏi: “Bên trong thế nào ?”
“Rất đặc sắc, kích thích, trẻ con nên xem.”
Phó Thành nhíu mày, chút ghét bỏ: “Em cũng cho bà uống t.h.u.ố.c ?”
Thuốc ? Sao thể chứ.
là công dân tuân thủ pháp luật cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-ta-gia-lam-vo-hien-3-nam-den-luc-can-thi-lien-lam-cho-nha-chong-pha-san-chi-trong-3-ngay/4.html.]
Mấy thủ đoạn bẩn thỉu đó, bao giờ đụng đến.
chỉ với ba , nhận tiền thì đúng theo lời dì Lưu.
Bà tạo hiệu ứng thế nào, họ y như .
Nếu , nhận tiền mà việc, thì đừng hòng bước khỏi phòng nghỉ.
Gì cơ? Thiếu vai nữ thì diễn ?
Thế thì dì Lưu chẳng là vai nữ sẵn ?
Haizz, chuyện các đúng là chẳng đẽ gì.
Các cứ tiếp tục , chỉ là ngang qua thôi, đừng để phiền nhã hứng của các .
Cửa đóng , thản nhiên rời .
Trong đại sảnh tiệc cưới, Nguyễn Bối Bối tươi rạng rỡ, vây quanh bố chồng, nhỏ nhẹ lấy lòng.
“Bố, , nhà họ Phó chúng là gia đình danh tiếng trong thành phố, nếu ai gây scandal, hai sẽ xử lý thế nào ạ?”
Bố chồng chỉ , trả lời câu hỏi đó.
Mẹ chồng nhạy cảm, tưởng rằng Nguyễn Bối Bối đang dò hỏi gia phong, liền vỗ tay cô an ủi:
“Bối Bối , con yên tâm, nhà họ Phó chúng đều là t.ử tế, chuyện .”
Nguyễn Bối Bối c.ắ.n môi, tiếp tục hỏi: “Nhỡ thì ạ? Mẹ, con chỉ lo thôi mà.”
Mẹ chồng : “Nếu thật sự xảy chuyện , nhất định sẽ đuổi kẻ gây họa khỏi nhà họ Phó!”
Ánh mắt Nguyễn Bối Bối khẽ động: “Vậy… cũng bao gồm cả chị dâu ?”
“Con Tiểu Lê ?” Mẹ chồng bật , “Không thể nào, cho dù bố chồng con ngoại tình, chị dâu con cũng chuyện mất mặt như !”
“Con hiểu rõ con bé, nếu con hiểu sẽ …”
Cô chỉ khiến khác đổ m.á.u, chứ bao giờ khiến mất mặt!
Nụ của Nguyễn Bối Bối chạm tới đáy mắt.
Tin tưởng con đàn bà đó đến ? Lát nữa cứ chờ mà xem!
Đang nghĩ thì Phó Sâm gọi: “Chị dâu chứ?”
Nguyễn Bối Bối sững , thể tin nổi về phía .
9
bước nhanh tới, tiện tay cầm lấy một chai rượu vang mới mở.
Nguyễn Bối Bối chút hoảng loạn: “Chị… chị dâu, chị tỉnh nhanh ?”
Không thể nào, với lượng t.h.u.ố.c đó, đáng lẽ cô thể tỉnh nhanh như .
nâng cằm Nguyễn Bối Bối lên, dịu giọng : “Hôm nay là ngày vui kết hôn của em, chị dâu như còn kịp gửi lời chúc phúc cho em mà.”
giơ chai rượu lên, cả một chai rượu vang cứ thế chảy dọc từ đầu cô xuống.
Dòng chất lỏng đỏ sẫm uốn lượn trượt qua lớp trang điểm tinh xảo, loang lổ chiếc váy cưới trắng tinh của cô .
Nguyễn Bối Bối sững sờ.
Cho dù hai bên trở mặt, dám cô dâu bẽ mặt bao nhiêu như chứ!
Ngón tay siết mạnh, bóp đến mức xương hàm cô đau nhói.
“Suỵt, đừng động, rưới đều thì sẽ .”
Mãi cho đến khi giọt rượu cuối cùng chảy hết, Nguyễn Bối Bối vẫn như đóng đinh tại chỗ, dám nhúc nhích dù chỉ một chút.