Xe ngựa lọc cọc, tiến về phía huyện Thanh Hà. Cách huyện thành còn một dặm.
Đột nhiên, cảnh tượng bên đường trở nên quái dị.
Trên cánh đồng, con trâu đang thong dong gặm cỏ bỗng nhiên ngẩng phắt đầu dậy, khịt mũi một cái, tung vó chạy điên cuồng về phía đường làng!
Lũ chim sẻ cây "ào ào" bay loạn xạ, đen kịt một mảnh, phương hướng ăn ý đến lạ lùng… huyện thành!
Mấy con ch.ó cỏ thả rông vốn đang đuổi bắt đùa giỡn, lúc dường như nhận cảnh báo vô thanh nào đó, cụp đuôi , trong cổ họng phát tiếng gầm gừ "ừ ừ", đầu chạy thục mạng về hướng nhà , tốc độ đó còn nhanh hơn cả lúc Đại Hoàng năm xưa dọa nhảy xuống sông!
Ngay cả mấy con thỏ hoang đang thò đầu thụt trong bụi cỏ cũng như giẫm đuôi, "vèo" một cái biến mất dạng!
"Chậc chậc chậc." Ta nóc xe, hài lòng tặc lưỡi.
"Thấy ? Thế nào gọi là hiệu ứng động vật dọn đường? Bản Thánh nữ vương giả quy lai, đến súc vật cũng quy củ! Biết mà nhường đường cho bản quan, về nhà báo tin !"
Tiểu Bạch trời, giả vờ thấy một con gà rừng hoảng quá đ.â.m sầm gốc cây.
Tiểu Hắc đất, nghiên cứu đống bùn tươi mới móng trâu đào lên.
Cổng huyện thành Thanh Hà.
Lão Vương canh cổng đang tựa chân tường ngủ gật, trong mơ ước chừng đang liếc mắt đưa tình với con lợn nái mới nuôi nhà Trương đồ tể.
Bóng râm của lá cờ "Chuyên trị các loại bất lực" xe ngựa, cộng thêm bóng dáng mặc áo vàng nhạt đang chống nạnh nóc xe, cổ đeo đồng ấn, mang áp lực vượt xa dự kiến.
Lão Vương giật nhảy dựng lên, rõ chữ, rõ cuộn giấy ngự b.út lấp lánh ánh vàng nóc xe, liếc thấy cái đồng ấn kêu leng keng cổ và nữ hộ vệ đeo đao bên cạnh xe...
"Phịch!" Lão Vương đầu chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống, giọng lạc : "Khương... Khương... Khương đại nhân? Người... người cao như ... còn... còn mang về một cái... cái bất lực!"
"Lão Vương! Có mắt nhìn lắm!" Ta xuống từ cao, nụ ngọt ngào, "Đứng lên lên! Quỳ cái gì mà quỳ! Bản quan... ờ, bản Thánh nữ về quê, thị sát dân tình, độ cao hợp lý!"
"Tiện thể khảo sát tình trạng sức khỏe của các vị huyện Thanh Hà luôn! Trương đồ tể ? Người bạn đó của ông dạo vẫn còn cứng cáp chứ? Bảo ông , bản quan mang phương t.h.u.ố.c mới từ kinh thành về đây!"
Lão Vương đầu: "..."
Lão bò dậy, lá cờ "Chuyên trị các loại bất lực" suýt chút nữa quét qua đỉnh đầu , lời "hỏi thăm" giòn giã của , chỉ cảm thấy cách thức "thị sát dân tình" quá mức kinh hồn bạt vía.
Xe ngựa tiếp tục tiến về phía , đến hiệu quả rực rỡ đến đó, ngã ngựa đổ cộng thêm động vật tuyệt tích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-34.html.]
"Mau kìa! Là Nha Nha, nóc xe về ! Còn... còn mang về một cái biển hiệu bất lực?"
"Ối giời đất ơi! Nam khoa Thánh nữ? Đó là do Hoàng đế lão gia ? Con bé cao thế sợ ngã ?"
"Khương... Khương Thường thị? Trời đất ơi, con bé thật sự quan lớn ? Tam phẩm? Còn lớn hơn cả quan huyện? Lại còn nóc xe?" Tin tức như dịch bệnh tức khắc truyền khắp Thanh Hà.
Trước cửa "Vong Ưu t.ửu quán".
Mẫu , Tô Hợp Hương, đang cầm muôi múc rượu mắng một gã nát rượu uống chịu.
"Không tiền? Không tiền thì uống nước đái ngựa ! Cút xéo! Rượu của lão nương là để cho các vị gia bạc uống! Ngươi... hửm?"
Bà đang mắng dở, bỗng nhiên cảm thấy phố xá quá mức yên tĩnh, ngay cả con ngỗng nhà dì Trương bên cạnh cũng bặt vô âm tín.
Quay đầu …
Xe ngựa khoe khoang qua phố, nóc xe là đứa con gái mặt tròn nhà bà, mặc áo vàng nhạt, cổ đeo một cục đồng kêu leng keng, m.ô.n.g lên chữ "Nam khoa Thánh nữ", mặt cắm chữ "Chuyên trị các loại bất lực", như một đóa hoa loa kèn phấp phới trong gió, đang vẫy tay với bà!
Bên cạnh xe còn theo bốn hộ vệ qua thấy dễ chọc!
"Nương…! Con về đây…! Mang cho một bất ngờ lớn đây!"
Ta gào to hết cỡ, cố ý rõ là cái gì.
Cái muôi rượu trong tay mẫu "choảng" một tiếng rơi xuống đất, rượu b.ắ.n ướt cả mặt giày mà bà cũng hề . Bà trợn tròn mắt, lá cờ "bất lực" , cái đồng ấn lủng lẳng cổ , chữ "Nam khoa Thánh nữ" m.ô.n.g và mấy cô nương đeo đao bên cạnh xe...
"Cái... cái đồ ranh con !"
Giọng mẫu biến điệu, kinh nghi.
"Con… c.h.ế.t ! Leo cao như thế! Còn cái bất lực là ý gì? Sợ con cái nghề gì đúng ? Bất ngờ lớn gì chứ? Con lành lặn trở về là bất ngờ lớn nhất ! Mau lăn xuống cho lão nương!"
Bà miệng thì mắng, nhưng chân thì chậm, "cộp cộp cộp" xông tới, chộp lấy càng xe, ngẩng đầu lườm : "Còn xuống!"
Ta hì hì nương theo tay Cốc Vũ nhảy xuống xe, như xiếc móc từ trong n.g.ự.c cuộn văn thư cáo mệnh màu vàng minh hoàng và bộ quan phục cáo mệnh hoa lệ, nhét hết lòng mẫu .
"Này! Cho đấy! Tam phẩm Thục nhân cáo mệnh! Đích lão hoàng đế phong đấy! Văn thư! Quan phục! Đủ bộ luôn!" Ta đắc ý vểnh cái mặt tròn nhỏ lên.