Trong mơ, chạy đến thở hồng hộc, vai còn vác một lão đầu gầy đét, tỏa mùi tanh của biển.
Chạy thẳng cửa t.ửu quán nhà ở huyện Thanh Hà, gào toáng lên:
"Cha…! Mẹ…! Mau xem ! Bệnh nhân béo bở nhất kinh thành! Hương vị ngoại quốc thuần túy! Người tự thuyền đến, bao phí vận chuyển luôn!"
Mẹ , Tô Hợp Hương, cầm muôi múc rượu ló đầu quầy, cái mũi nhỏ nhăn : "Hừm! Mùi ... ướp quá tay nhỉ? Thỏ con , hũ rượu nhà chứa nổi !"
Cha , Khương Vấn Thước, ôm hòm t.h.u.ố.c phụ khoa quý báu, mắt suýt lồi ngoài: "Con gái! Con... con vác hàng xóm của yêu ma quỷ quái về đây?"
Lão đầu Doanh Châu vai đột nhiên mở mắt, oa la oa la một tràng tiếng chim, vùng vẫy đòi nhảy xuống...
"Cộp!"
Tiếng đầu va xuống đất trầm đục, cộng thêm cơn đau điếng từ m.ô.n.g truyền , tức khắc kéo khỏi giấc mộng .
Trước mắt là trần màn bằng lụa kiêu sa lấp lánh đến mù mắt thỏ của Thê Vân Lâu, đắp tấm chăn gấm mềm đến mức thể ngạt thở.
"Suýt..." Ta xoa thắt lưng, cảm giác xương cốt như rời .
"Tỉnh ?"
Một giọng trầm thấp, mang theo chút mất kiên nhẫn vang lên bên cạnh.
Cổ cứng nhắc .
Lão hoàng đế!
Lão nhân gia ông đang chắp tay lưng, tới lui trong cái "nhà giam" huy hoàng tráng lệ của , hai quầng thâm mắt còn nặng hơn cả lúc ngất .
Cao công công như một cái bóng chôn chân trong góc, nỗ lực giảm bớt sự hiện diện của .
Tiểu Bạch, Tiểu Hắc... ồ, hai tên đó đang thần giữ cửa ở cửa kìa, một tên ngửa mặt trời đến mỏi cổ, một tên đất đến mức sắp thành mắt lác.
"Bệ... Bệ hạ?" Cổ họng khô khốc như bốc hỏa, giọng khàn đặc như cái la rách: "Ngài... lão nhân gia ngài... đây là sợ nửa đêm đột t.ử, ai xoa t.h.u.ố.c viên cho ngài ? Hay là... xem thử vết thương do lao động của ... đủ tư cách nhận tiền tuất ?"
Hoàng đế bước chân khựng , đột ngột , ánh mắt ba phần ghét bỏ, ba phần xót tiền, bốn phần còn đại khái là bản năng cầu sinh "Dưỡng Vinh Cao của trẫm thể đứt đoạn".
"Khương Nha Nha!"
Ông vung tay áo long bào, nỗ lực tìm chút uy nghiêm của đế vương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-31.html.]
"Ngươi... ngươi thật là to gan lớn mật! Tình trạng của Doanh Châu chính sứ nguy hiểm như thế, Thái y viện đều bó tay! Ngươi mà cũng dám..."
"Dám gì?" Ta chật vật dậy, tựa đầu giường, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch, nhưng cái miệng khôi phục bảy phần công lực.
"Dám cướp lão từ trong sổ sinh t.ử của Diêm Vương gia về ? Bệ hạ! Dân nữ cứu giúp đời, y giả nhân tâm, tuy rằng... cái nhân tâm suýt chút nữa tiễn bản luôn..."
Ta xoa xoa thái dương vẫn còn đau âm ỉ, nhăn răng trợn mắt:
" cũng , sắc mặt của Bệ hạ... chậc chậc chậc, còn khó coi hơn cả lúc lão đầu Cát Điền say sóng! Đêm qua ngủ ngon ? Có Bát Trân Dưỡng Vinh Cao ăn hết , trong lòng thấy trống trải ? Yên tâm, dân nữ nhớ mà! Về Thanh Hà sẽ chuẩn cho ngài gấp đôi! Đảm bảo khiến ngài long tinh... ờ, tinh thần phấn chấn, phê tấu chương đến canh ba cũng thấy mệt!"
Hoàng đế cho nghẹn lời, suýt nữa thì thở nổi, mặt già hết đỏ trắng, chỉ tay run rẩy: "Ngươi... cái con nhóc ! Vừa tỉnh ..."
"Đã lo lắng chuyện tiếp t.h.u.ố.c cho ngài! Ngài xem tấm lòng hiếu thảo của dân nữ! Cảm động thấu tận trời xanh!" Ta vội vàng tiếp lời, vẻ mặt vô cùng "ngoan ngoãn".
"Bệ hạ đích tới đây, là để tiếp tục thực hiện lời hứa, ban thưởng ?"
Ta xòe ba ngón tay , lắc lắc mắt ông :
"Ngài xem, mặc bảo vàng ngài hứa… Phụ khoa thánh thủ, Nam khoa thánh nữ, Chuyên trị các loại bất lực! Cao công công đêm qua âm thầm nhét cho dân nữ ! Tạ chủ long ân!" Ta giả vờ giả vịt chắp tay.
"Còn về hai cái ..." Mắt đảo liên hồi, thong thả xòe ngón tay thứ tư, giọng mang theo chút suy nhược cơn bạo bệnh, nhưng nội dung thì chẳng suy nhược chút nào.
"Bệ hạ, dân nữ mới vật lộn với Diêm Vương gia xong, đầu óc còn ong ong, xương cốt rã rời, thực sự còn tinh thần để đấu trí đấu dũng, mặc cả với ngài... Cái thứ tư đơn giản thôi, dân nữchỉ một cái danh hão."
Hoàng đế hít sâu một , dường như đang tự trấn an tâm lý: "... Nói! Thứ tư! Ngươi cái danh hão gì?"
Ta lập tức phấn chấn hẳn lên, thẳng lưng, mặt nở nụ "ngây thơ":
"Bệ hạ thánh minh! Dân nữ chỉ thích cái gì hão huyền thôi! Làm việc thực thụ mệt bao! Dân nữ quan!"
Mí mắt Hoàng đế giật giật: "Quan?"
"! Quan!" Ta gật đầu như giã tỏi.
"Không cần thực quyền, loại cần một chút việc nào , nhất là ngay cả bổng lộc cũng cần phát, đỡ cho đám keo kiệt ở Hộ bộ nghèo với ngài! Chỉ... chỉ cần một cái danh hiệu, danh hiệu thật kêu ! Phẩm cấp... ừm, nhất định cao, càng cao càng !"
Hoàng đế suýt thì bật vì tức: "Phẩm cấp cao? Không việc? Không bổng lộc? Khương Nha Nha, ngươi nghĩ quá nhỉ! Ngươi coi quan tước triều đình là cải trắng ngoài chợ, tùy ý cho ngươi chọn béo chọn gầy ?"
"Thế thì !" Ta nghiêm mặt.
"Cải trắng còn thể hầm miến mà! Cái chức quan của dân nữ, là vật may mắn! Bày cho thôi! Để rạng rỡ mặt mũi cho Bệ hạ ngài đấy!"