CHỒNG QUỲ GỐI TẶNG NHẪN CHO TIỂU TAM, TÔI CHỈ IM LẶNG VÀ LÊN KẾ HOẠCH KHIẾN BỌN HỌ HẾT ĐƯỜNG SỐNG

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một chiếc cho hộp nhung bỏ túi.

 

Chiếc còn tự tay đeo ngón giữa của Giang Lộ Lộ.

 

Camera độ nét cao ghi rõ ràng cảnh hai ôm hôn say đắm.

 

Khi bước khỏi trung tâm thương mại, điện thoại rung lên, thông báo vòng bạn bè của Giang Lộ Lộ cập nhật trạng thái mới.

 

gắn thẻ , gì, chỉ đăng một bức ảnh.

 

Dưới bàn họp, đôi chân thon dài mang tất của phụ nữ vắt lên đùi đàn ông.

 

Bầu khí mập mờ ám .

 

chụp màn hình lưu .

 

Trạng thái nhanh ch.óng xóa, lẽ chỉ đăng cho xem.

 

nhớ hôm qua và những ngày đó, những dòng trạng thái thoáng qua như hoa sớm nở tối tàn.

 

Bàn tay thon đặt quần âu, chiếc nhẫn lấp lánh ánh đèn trong xe.

 

Khung cảnh đêm từ ghế phụ, kèm dòng chữ “Tăng ca bên cạnh, vất vả cũng đáng”.

 

Một chiếc giường lớn lộn xộn, lộ một góc cổ tay đàn ông đeo đồng hồ.

 

Thậm chí một tấm ảnh bóng nghiêng mờ nhạt, rõ ràng là dáng vẻ Từ Cạnh Kiêu đang ngủ.

 

Những sự khiêu khích , những đắc ý phơi bày trắng trợn , như những cây kim nhỏ.

 

kỳ lạ là trong lòng gợn lên dù chỉ một chút đau nhói.

 

Chút tình cảm còn sót dành cho Từ Cạnh Kiêu, sớm mài mòn thành tro bụi về muộn, những cái ôm hờ hững, những ngày kỷ niệm quên lãng.

 

Giờ đây chút tro bụi cũng hình ảnh chút do dự đeo nhẫn cho cô trong camera thổi bay sạch sẽ.

 

5

 

vẫn hiểu nổi, và Từ Cạnh Kiêu đến bước đường hôm nay như thế nào.

 

Anh từng là học trò xuất sắc nhất của bố , đến từ một thành phố nhỏ miền Tây Nam, gia cảnh nghèo khó.

 

Bố quý trọng nhân tài, thường gọi đến nhà ăn cơm.

 

Khi học cấp ba, quấn lấy nhờ giảng bài.

 

Kỳ nghỉ đông, bố giới thiệu đến công ty của đàn thực tập, còn giữ nhà ăn Tết.

 

Đêm giao thừa, khi pháo hoa nổ vang trời, chúng hôn đầu ở góc vườn , non nớt mà nóng bỏng.

 

Sau khi nghiệp đại học, thẳng thắn với gia đình.

 

Bố phản đối, chỉ yêu cầu sang Anh học thạc sĩ, còn trong ba năm tạo dựng thành tích.

 

Ba năm chúng chỉ gặp hai .

 

Một sang, vội vã hai ngày.

 

Một về, bận điện thoại công việc suốt.

 

Chúng gọi video cách bảy tiếng lệch múi giờ, màn hình thường hình ở nụ mệt mỏi của .

 

Sau đó ngay cả video cũng ngày càng ít, bận.

 

Cho đến khi kéo vali bước khỏi cửa hải quan, thấy giữa đám đông đón khách, bên cạnh là một cô gái xa lạ mặc bộ vest màu be.

 

Anh nhận lấy hành lý của , động tác chút xa lạ.

 

“Đây là thư ký Giang.”

 

Giang Lộ Lộ mỉm ngọt ngào với , nhưng giống một thư ký bình thường đưa tay nhận vali.

 

Khoảnh khắc đó vẫn nhận , những thứ âm thầm biến dạng từ lâu.

 

6

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-quy-goi-tang-nhan-cho-tieu-tam-toi-chi-im-lang-va-len-ke-hoach-khien-bon-ho-het-duong-song/2.html.]

Sau khi gặp , giữa chúng chút xa cách.

 

Ba năm xa xứ và chờ đợi dài đằng đẵng, rốt cuộc cũng ăn mòn giữa chúng những vết nứt vô hình.

 

chúng vẫn quyết định kết hôn, như thể một nghi thức thể đưa thứ trở về như cũ.

 

Sau hôn nhân, bóng dáng Giang Lộ Lộ ở khắp nơi.

 

gửi tin nhắn công việc đêm khuya.

 

Trong ngày sinh nhật , một cuộc điện thoại cũng thể gọi xử lý việc gấp.

 

Áo sơ mi mỗi ngày đều vương mùi nước hoa của cô .

 

Thậm chí trong vali chuyến công tác của , từng tìm thấy một thỏi son của .

 

Vì cô , chúng bắt đầu cãi vã, chiến tranh lạnh.

 

Cuối cùng bùng nổ một đêm khi kết hôn tròn một năm.

 

giơ điện thoại lên, chất vấn về tin nhắn liên quan công việc mà Giang Lộ Lộ gửi lúc rạng sáng.

 

Sắc mặt Từ Cạnh Kiêu lập tức trầm xuống.

 

“Em xem trộm điện thoại ?”

 

Giọng lạnh lẽo.

 

“Cô gửi gì ? Đó là thứ nên gửi cho cấp khác giới ?”

 

ném điện thoại lên sofa.

 

“Đó là công việc của !”

 

Anh cao giọng, đáy mắt là sự bực bội che giấu.

 

“Tịch Ninh, em cũng là học, thể đừng suốt ngày nghi thần nghi quỷ, xen công việc của ?”

 

“Năng lực của thư ký Giang ai cũng thấy rõ, chỉ vì chút nghi ngờ vô căn cứ của em mà một thư ký đắc lực ?”

 

“Vô căn cứ?”

 

, bỗng thấy mệt mỏi.

 

“Là em hiểu chuyện, là trong lòng điều khuất tất em hiểu?”

 

Anh , cầm áo khoác lên.

 

“Anh rảnh cãi mấy chuyện với em. Bây giờ em thật sự khiến thấy ngột ngạt.”

 

Cánh cửa đóng sầm .

 

Anh dọn khỏi nhà, ở khách sạn.

 

Đêm rời , trong bóng tối đến sáng.

 

Sau đó ăn ngon ngủ yên, đường nét cằm trong gương ngày càng gầy gò.

 

Nửa đêm giật tỉnh giấc, tay luôn vô thức đưa sang bên cạnh.

 

Chạm tấm ga lạnh lẽo mới nhớ .

 

Anh lâu về .

 

Cho đến khi bố đột ngột bệnh nặng, chúng gặp ở hành lang bệnh viện.

 

Nỗi đau trong mắt nhiều như trong mắt .

 

Anh bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy đang run rẩy.

 

Khoảnh khắc yếu đuối khiến tạm thời quên hết bất hòa.

 

Anh ở bên tiễn bố đoạn đường cuối cùng.

 

từng nghĩ vết nứt lẽ thể hàn gắn bởi nỗi đau chung .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận