CHỒNG BỎ ĐI NỬA ĐÊM VÌ LO CHO BẠN THÂN TÔI, TÔI LIỀN TÁC THÀNH CHO BỌN HỌ
1
Anh nhấc máy, giọng hạ thấp đến mức gần như thì thầm: “Sao ?”
“Anh Trình ơi, hình như nhà em trộm, ngoài phòng khách tiếng động, em ở một sợ lắm…”
Trong ống vang lên giọng nức nở nũng của Hàn Tuyết Oánh.
Hai giờ mười bảy phút sáng.
Trình Viễn bật dậy, bắt đầu mặc quần áo.
kéo khóa áo khoác lên, một câu.
“Chúng ly hôn .”
01
Bàn tay đang kéo khóa của Trình Viễn khựng một nhịp.
“Em bắt đầu đấy.”
Anh đầu, giọng điệu như thể đang về một chuyện nhàm chán vô cùng.
“Tuyết Oánh ở một , thể nhà trộm thật, qua xem một chút về.”
“Thì báo cảnh sát .” .
“Báo cảnh sát? Chỉ thấy tiếng động thôi, lỡ là mèo thì ? Cảnh sát tới càng ngượng.”
Anh cúi xuống buộc dây giày, động tác dứt khoát gọn gàng.
“Trình Viễn, bây giờ là hai giờ sáng.”
“Chính vì thế mới , cô là con gái ở một —”
“Em cũng .”
Cuối cùng cũng , trong mắt là sự mất kiên nhẫn.
“Giang Hiểu Đường, em thể đừng nhỏ nhen thế ? Tuyết Oánh là bạn của em, cô gặp chuyện tìm giúp, thể ? Em ý gì đây?”
Em ý gì ư.
.
Ba ngày là kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng .
đặt nhà hàng hai tuần, mua váy mới, tóc cẩn thận.
Bốn giờ chiều hôm đó nhắn tin: Tuyết Oánh chuyển nhà, đồ nhiều quá một cô xoay xở , qua giúp một lát, tối em tự ăn nhé.
một trong nhà hàng, chiếc ghế đối diện trống trơn.
Nến cháy đến tận đáy, thổi tắt.
Nhân viên phục vụ đến hỏi cần thêm nước , ánh mắt đầy thương hại.
“Trình Viễn,” giọng bình thản, “em là ly hôn, đang cãi với .”
Anh sững hai giây.
Rồi bật .
“Được, em cứ từ từ ầm lên , .”
Tiếng cửa đóng khẽ.
Nhẹ hơn nhiều so với âm thanh một sợi dây nào đó trong tim đứt gãy.
cầm điện thoại lên, liếc thời gian.
Hai giờ hai mươi ba phút.
Mở ghi chú, ở dòng cùng gõ mấy chữ.
Lần đầu tiên, ngoài lúc nửa đêm.
Rồi kéo xuống phía .
Ghi chú kín hai trang.
ngủ tiếp.
Đứng dậy rót một cốc nước, xuống sofa phòng khách.
Trên bàn vẫn còn hộp bánh ngọt mang về từ nhà hàng ba ngày , ai đụng tới, lớp kem sụp xuống, thoảng mùi chua nhẹ.
Khi vứt chiếc bánh thùng rác, điện thoại sáng lên.
Hàn Tuyết Oánh gửi tin nhắn: Đường Đường, xin nhé, nửa đêm còn phiền Trình, em thật sự sợ quá mà 【tủi 】
trả lời.
Lại thêm một tin nữa: Cậu giận đấy chứ? Lần tớ nhất định sẽ gọi ban quản lý !
gõ: Không .
Rồi xóa .
Gõ : Ừ.
Gửi .
Một chữ là đủ .
mở đoạn chat với Trình Viễn, kéo ngược lên .
Lần gần nhất chủ động nhắn cho là nhờ lấy hộ bưu kiện.
Lần nữa là hỏi áo khoác màu xám của để .
Lần nữa—
Tên Hàn Tuyết Oánh xuất hiện.
“Giúp Tuyết Oánh xem căn hộ thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-bo-di-nua-dem-vi-lo-cho-ban-than-toi-toi-lien-tac-thanh-cho-bon-ho/1.html.]
“Máy tính Tuyết Oánh hỏng , tan qua sửa giúp.”
“Tuyết Oánh quán đó tệ, cuối tuần thử nhé?”
Từng câu từng chữ, chen giữa những đoạn hội thoại thưa thớt của chúng , như những chiếc đinh cắm xuống.
đếm thử.
Ba tháng gần đây, nhắc đến Hàn Tuyết Oánh nhiều gấp ba gọi tên .
Bốn giờ mười một phút sáng, Trình Viễn trở về.
Trên mang theo lạnh của đêm, cùng một mùi nước giặt thoang thoảng.
Không loại chúng vẫn dùng.
Nhà dùng loại mùi, chai màu xanh.
Mùi là mùi hoa nhài.
“Xem ? Có trộm ?” hỏi.
“Không , chỉ là gió thổi cửa sổ kêu thôi.”
Anh cởi áo khoác, tiện tay vắt lên sofa.
“Cô ở một nhát gan, em thông cảm chút .”
“Anh ở đó gần hai tiếng đồng hồ.”
“Anh kiểm tra hết cửa nẻo một lúc, đợi cô bớt sợ mới .”
Anh bước phòng ngủ.
Ba phút , tiếng ngáy đều đều vang lên.
cầm chiếc áo khoác vắt sofa lên.
Trong túi một tờ hóa đơn cửa hàng tiện lợi.
Hai cốc cacao nóng.
Hai giờ bốn mươi sáu phút sáng.
Một sợ đến c.h.ế.t khiếp giữa đêm, vẫn còn tâm trạng nhờ mua cacao nóng.
chụp tờ hóa đơn, đặt về chỗ cũ.
Trong ghi chú thêm một dòng mới.
02
Có lẽ Trình Viễn nghĩ chỉ đang dỗi.
Hai ngày đó, tỏ đặc biệt ân cần.
Buổi sáng chủ động rán trứng, dù rán cháy khét, mép lòng trắng xém đen.
Buổi tối về sớm nấu cơm, dù chỉ là trứng xào cà chua và há cảo đông lạnh.
“Được , đừng quá nữa,” đưa bát đũa cho , “ còn nấu cơm , em còn thế nào?”
gắp một cái há cảo.
Vỏ còn rã hết, c.ắ.n xuống, nhân bên trong vẫn lạnh buốt.
“Trình Viễn, em hỏi chuyện .”
“Nói .”
“Tháng chuyển cho Tuyết Oánh bao nhiêu tiền?”
Tay đang gắp há cảo khựng .
“Tiền gì?”
“Sao kê Alipay của , từ tháng mười hai năm ngoái đến giờ, tiền chuyển cho Hàn Tuyết Oánh.”
“Em lục điện thoại ?”
Giọng lập tức cao vọt lên.
“Anh trả lời câu hỏi của em .”
“Đó là cho cô mượn! Cô đổi nhà, đang túng thiếu—”
“Bao nhiêu?”
“… Bảy nghìn.”
thẳng mắt .
“Anh chắc chứ?”
“Chỉ bảy nghìn thôi! Rốt cuộc em ý gì?”
gì.
Vì xem lịch sử chuyển khoản trong Alipay của .
Không bảy nghìn.
Chỉ riêng những khoản thấy, từ tháng mười năm ngoái đến giờ, cộng là bốn mươi tám nghìn.
Trong khi với rằng tiền thưởng cuối năm ít hơn năm ngoái hai mươi nghìn.
“ừ” một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn há cảo.
Lớp vỏ rã dính c.h.ặ.t răng, nhai mãi nát.
Anh nghĩ chuyện coi như xong.
cũng nhắc .
tối hôm đó, khi ngủ say, lấy giấy đăng ký kết hôn, sổ đỏ nhà, kê lương của , bản ghi quỹ nhà ở của .