CHIẾC LÁ LẶNG RƠI

Chương 5

10

Ca phẫu thuật chỉ mất một khoảng thời gian ngắn.

 

Tôi dựa vào hành lang b ệ n h v i ệ n, Từ Nam Khanh đang trao đổi với bác sĩ về những điều cần lưu ý.

 

Sau đó, anh ngồi xuống cạnh tôi, đưa tôi một cốc nước ấm.

 

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay: “Cảm ơn.”

 

“Bác sĩ Từ, có vài chuyện, tôi đã lợi dụng anh.”

 

“Nếu nó gây phiền phức cho anh, tôi rất xin lỗi.”

 

Từ Nam Khanh lặng lẽ nhìn ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, điềm tĩnh trả lời: “Không cần phải xin lỗi. Nam Kiều, tôi không phải một chàng trai hai mươi tuổi chưa hiểu chuyện đời.”

 

“Ý anh là gì?”

 

Thấy tôi chăm chú nhìn anh, Từ Nam Khanh đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Không có gì.”

 

“Chút nữa chị Vương sẽ đến, dẫn chị đến phòng nghỉ của Bùi Triết.”

 

 

Mãi đến hôm sau Bùi Triết mới biết chuyện tôi mang t h a i.

 

Khi anh vội vàng chạy đến b ệ n h v i ệ n, tôi vừa bước ra từ phòng nghỉ.

 

“Nam Kiều!”

 

Anh gấp gáp chạy đến, cẩn thận ôm lấy mặt tôi, trong mắt lộ rõ sự nhẹ nhõm.

 

“Chúng ta có con rồi.”

 

Chắc anh không biết, trên người mình vẫn còn vương mùi nước hoa của Lục Vân.

 

Tôi cau mày: “Anh nghe tin từ đâu?”

 

“Chị Vương nói cho anh.”

 

Chị Vương chính là người tối qua đã gọi điện cho anh ta.

 

Căn b ệ n h chỉ nghe nửa câu của Bùi Triết chắc chẳng bao giờ sửa được.

 

Không biết từ lúc nào Lục Vân đã xuất hiện phía sau Bùi Triết.

 

Nụ cười ngọt ngào pha chút ghen tị và thách thức: “Chị dâu, nghe nói chị mang t h a i rồi? Thế mà tối qua anh Bùi còn chạy đến tìm em, đúng là hồ đồ mà…”

 

Chắc cô ta nghĩ rằng mình đang nói những lời úp mở trước mặt mọi người, cảm thấy rất thỏa mãn, đúng không?

 

Nhưng cô ta không biết, những lời cô ta nói tối qua đã lan truyền khắp b ệ n h v i ệ n chỉ sau một đêm.

 

Lúc này, vài người phía sau bỗng ngộ ra, lấy điện thoại ra chỉ trỏ về phía cô ta, xác nhận rằng cô ta chính là “tiểu tam” không biết xấu hổ trong câu chuyện điện thoại đêm qua.

 

Bầu không khí tại hiện trường trở nên kỳ lạ, Lục Vân khựng lại một chút, nhưng không nghĩ nhiều.

 

Tôi bỗng thấy buồn cười.

 

Bùi Triết cau mày: “Nam Kiều, em cười gì vậy?”

 

“Không ai nói với anh là tôi đã bỏ đứa bé rồi sao?”

 

Gương mặt Bùi Triết sững lại: “Em nói vậy là sao?”

 

Thấy tôi nở nụ cười mỉa mai, sắc mặt Bùi Triết cứng đờ, lạnh giọng quát: “Nam Kiều! Em lấy tư cách gì mà tự ý quyết định? Anh là chồng em!”

 

Hiện trường bỗng chốc rơi vào sự im lặng kỳ quái.

 

Tôi không thể che giấu được sự chế giễu trong lời nói: “Anh còn nhớ mình là chồng tôi à, tối qua khi tôi gọi điện cho anh, anh đang làm gì?”

 

Ánh mắt Bùi Triết tối lại: “Em… đã gọi điện à?”

 

“Đúng, Lục Vân bắt máy.”

 

“Cô ta nói, anh rất cuồng nhiệt với cô ta ở trên giường, bảo tôi đừng làm phiền anh.”

 

Xung quanh vang lên một loạt tiếng xì xào.

 

“Con tiểu tam này đúng là trơ trẽn thật.”

 

“Còn dám đến tận b ệ n h v i ệ n, múa máy trước mặt chính thất.”

 

Bùi Triết cứng đờ, tay run rẩy, nhìn về phía Lục Vân, vẻ mặt đầy hoảng sợ: “Những gì cô ấy nói là thật sao?”

 

Gương mặt Lục Vân trắng bệch, lúc này mới nhận ra ánh mắt của mọi người nhìn mình đã không còn bình thường nữa.

 

Cô ta không biết mình đã làm sai ở đâu, chỉ hoảng loạn lắc đầu: “Cô ta nói bậy! Em không có, A Triết, em không có.”

 

Tôi bình tĩnh bồi thêm một câu: “Không chỉ mình tôi nghe thấy, đồng nghiệp của anh cũng nghe thấy.”

 

“Bùi Triết, tiểu tam của anh đã trơ trẽn đến mức này, anh lấy tư cách gì mà muốn tôi giữ đứa con của anh?”

 

11

Lục Vân sụp đổ.

Cô ta khóc đến mức không thể kiểm soát được.

 

Trong những lời xì xào bàn tán của đám đông, cô ta bỏ chạy trong hoảng loạn.

 

Bùi Triết như người mất hồn, đứng lặng tại chỗ, hồi lâu cũng không có phản ứng.

Tin tức lan truyền rất nhanh.

 

Chiều hôm đó, tin đồn từ giới y khoa đã truyền sang giới kịch nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận