CHIẾC LÁ LẶNG RƠI

Chương 4

8

Sự phẫn nộ trên khuôn mặt anh cứng lại.

 

Phản ứng của Bùi Triết, thật sự làm tôi cảm thấy ghê tởm.

Bởi vì tôi biết, nếu anh ta thực sự vô tội, sau khi tôi nói ra câu đó, chắc chắn anh ta sẽ lý luận lại với tôi.

Nói rằng anh ta và Lục Vân trong sạch, rằng tôi chỉ đang làm loạn vô lý.

 

Nhưng Bùi Triết không làm vậy.

Anh ta bối rối, hoảng loạn, buông tay tôi ra, hồi lâu chẳng nói được một lời.

Vì thế, khi Lục Vân đến gần bên cạnh anh, chắc hẳn anh ta đã từng thực sự nghĩ đến việc cùng cô ta trải qua một cuộc hội ngộ nồng nhiệt sau nhiều năm xa cách.

Cũng từng nghĩ đến việc bỏ lại trách nhiệm làm chồng của mình, rồi mạnh mẽ hôn cô ta trên ghế sofa.

Chỉ là sự xuất hiện của tôi đã đánh thức chút "lương tâm" chó má của anh ta, trong vai trò một người chồng.

 

Tôi bình tĩnh quay lại, nói lời cảm ơn với Từ Nam Khanh: "Cậu đi đường cẩn thận, tôi và Bùi Triết còn chút chuyện cần nói."

 

Từ Nam Khanh gật đầu, rời đi.

Bốn bề yên tĩnh đến đáng sợ.

Tôi không thèm để ý đến Bùi Triết, xoay người bước về phía cầu thang.

"Nam Kiều, chúng ta nói chuyện đi…"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận