CHIẾC LÁ LẶNG RƠI

Chương 3

6

Có lẽ đây là lần tôi và Bùi Triết chiến tranh lạnh sau ba năm kết hôn.

Không sớm, cũng chẳng muộn.

Đúng vào dịp vở kịch của Lục Vân mang tên “Gặp lại tình nhân” công diễn.

 

Các giáo viên trong văn phòng không ngớt lời khen ngợi vở kịch này: "Nghe nói kể về câu chuyện tái ngộ với người yêu cũ, cảm động lắm."

"Nhiều người xem xong còn quay lại với người yêu cũ nữa đấy."

 

Tôi chặn hết mọi tin đồn, cầm một tấm biểu ngữ cảm ơn đến b ệ n h v i ệ n của Bùi Triết.

Là Từ Nam Khanh tiếp tôi.

 

"Bùi Triết không có ở đây, chị có muốn đích thân đưa cho anh ấy vào hôm khác không?"

Anh đeo khẩu trang màu xanh nhạt, làn da trắng hồng, hai tay đút vào túi áo blouse trắng, vẫn lạnh lùng như mọi khi.

 

Tôi mỉm cười nói: "Tặng cho cậu đó."

"Cảm ơn cậu vì lần trước đã phẫu thuật cho tôi."

 

Từ Nam Khanh lạnh nhạt nhìn tôi.

Không nói nhiều, chỉ treo tấm biểu ngữ lên tường.

 

Tôi lại hỏi: "Bác sĩ Từ, lúc tháo chỉ vẫn là cậu phụ trách đúng không?"

"Nếu chồng chị không có thời gian thì cứ đến tìm tôi."

 

Chắc chắn Bùi Triết không có thời gian.

Trong thời gian chiến tranh lạnh này, anh dọn về nhà bố mẹ ở.

Lịch khám của anh từ hai buổi mỗi tuần tăng lên bốn buổi.

Nhưng chưa bao giờ liên lạc với tôi.

 

Có lẽ anh muốn tôi chủ động làm hòa, đến b ệ n h v i ệ n tìm anh.

Nhưng tôi chưa từng đến, mà chọn lúc anh không có mặt để nhờ Từ Nam Khanh phụ trách tái khám.

 

Nửa tháng sau, Bùi Triết không chịu nổi nữa, gọi điện cho tôi: "Sao em cứ tìm Từ Nam Khanh làm gì?"

"Tái khám chứ làm gì."

"Thứ hai đến thứ năm là lịch khám của anh, tại sao em lại cố tình chọn cuối tuần để tìm anh ta?"

 

Tôi bật cười: "Hôm nay anh làm sao mà giận dữ thế? Từ thứ hai đến thứ năm tôi phải đi dạy học, làm gì có thời gian?"

 

Giọng Bùi Triết lạnh tanh: "Nam Kiều, em có biết mình đang làm gì không?"

 

Có những người như vậy.

Khi chính họ d.a.o động trong một mối quan hệ, họ lại trở nên đa nghi, cho rằng đối phương cũng giống như mình.

 

Tôi tốt bụng đề nghị: "Hay anh đổi lịch khám sang cuối tuần đi?"

 

Bùi Triết im lặng.

Lịch biểu diễn kịch của Lục Vân cố định vào cuối tuần.

Anh ta không nỡ.

 

Tôi cúp máy, ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt bình thản và lạnh lẽo của Từ Nam Khanh.

Tôi khẽ sững người.

"Sao vậy?"

 

Từ Nam Khanh cúi mắt xuống, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua hồ sơ b ệ n h án của tôi: "Nam Kiều, tuần này chị đã lấy thuốc ngủ ba lần thuốc ngủ, tôi không thể kê thêm nữa."

 

"Không sao, uống r ư ợ u say cũng có thể ngủ được, dù sao cũng cảm ơn anh rất nhiều."

 

Từ Nam Khanh nhìn gương mặt gượng cười của tôi, đột nhiên hỏi: "Tối nay có muốn đi uống r ư ợ u không?"

 

"Hả?"

Bạn cần đăng nhập để bình luận