Trong bệnh viện, chị và bố tin , như trời sập xuống.
Còn cạnh, lạnh lùng bố đến thở , tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Kiếp , dù c.h.ế.t, bố cũng rơi một giọt nước mắt, còn mắng là chổi, giấy bãi nại cho cháu trai.
Giờ đây, họ vì cháu trai mất một quả thận mà lóc t.h.ả.m thiết.
Hóa trong mắt bố , mạng còn bằng một quả thận của cháu.
cũng chẳng .
Từ khi cháu trai mất thận, nhà cửa rối tung. Anh chị và bố chỉ túc trực chăm cháu, còn chạy đòi công bằng với cái cơ sở chui . Chỉ một tháng bôn ba khiến mấy họ tiều tụy đến mức hình .
Cuối cùng cơ sở chui sợ sự việc vỡ lở, đưa 2.000.000 tệ để dàn xếp, nhưng bồi thường nhiều đến thì cháu trai cũng coi như hỏng .
Anh chị và bố lúc mới hối hận, hối hận vì ngày đó mua điện thoại trái cây cho cháu, mới ép nó bước tới đường cùng như .
Cháu trai viện nửa tháng xuất viện về nhà dưỡng. Ban đầu cả nhà đều thương xót và áy náy, nhưng thời gian lâu dần, cộng thêm việc nó ngày nào cũng nổi cáu, tâm lý của chị và bố cũng bắt đầu đổi.
Anh chị dường như bận hơn, bận cái gì, chuyện chăm cháu đổ dồn lên đầu bố . Bố mệt đến khổ kể xiết, gọi điện cho , mong về giúp họ.
Còn dĩ nhiên lấy cớ bận công việc mà từ chối.
Cho tới hôm đó, bố gọi cho .
“Na Na, xong , chuyện c.h.ế.t , con mau về!”
C.h.ế.t ?
Có chút bất ngờ, vì còn tung “đòn nặng” mà, cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà còn tới, theo lý cháu trai đến mức vỡ tung.
đang do dự nên về .
giọng bố dồn dập vang lên, đầy hoảng loạn.
“Gia Hào đòi nhảy lầu, con mau về!”
Ngô Gia Hào đòi nhảy lầu?
Không , nó mà c.h.ế.t thì “vở diễn” phía còn diễn thế nào?
Nghĩ , lập tức bật dậy, lái xe về nhà.
11
chạy vội về, tới cửa tiếng cháu trai gào thét vang từ phòng khách.
“Con cần ! Nếu theo lời con, con sẽ nhảy xuống từ đây!”
Giọng nó đầy uy h.i.ế.p.
vội chạy , thấy cháu trai bệ cửa sổ, một tay bấu khung cửa.
Anh chị và bố dám gần, cách nó ba mét. Chị dâu khuyên.
“Con trai, con gì , đó nguy hiểm lắm, con xuống . Con còn đang dưỡng thương, bác sĩ cũng dặn con nghỉ ngơi cho .”
Chị dâu tuy , nhưng giọng còn dịu dàng như , âm thanh mệt mỏi lẫn chút bực bội.
Chị dâu dứt lời, cháu trai gầm lên.
“Nghỉ ngơi cho ? Lúc con nghỉ ngơi, gì? Mọi than phiền con tiêu của bao nhiêu tiền! Có thấy con giờ là gánh nặng, thấy con là phế nhân !”
“Con gì ? Không chuyện đó. Bố yêu con như thế, thể nghĩ con là gánh nặng là phế nhân ? Con đừng nghĩ bậy, , dưỡng bệnh cho ?”
Cháu trai bật lạnh.
“Ha ha, yêu con? Nếu yêu con, cho con cái là gì, là cái gì!”
Vừa , nó lôi từ túi một tờ giấy, mởn và ném phẫn nộ về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-vi-mot-chiec-dien-thoai-ma-toi-bi-chau-trai-tra-thu-tan-nhan/4.html.]
Tờ giấy rơi đúng chân , cúi xuống nhặt lên, liếc nhanh một cái.
thấy nội dung đó… giữ nổi biểu cảm nữa.
12
Đó là phiếu siêu âm của chị dâu , đó ghi rõ “thai trong t.ử cung”, hóa chị dâu mang thai.
Thằng lớn coi như “hỏng” , nên họ chuẩn “luyện” đứa nhỏ ?
Bảo cháu trai kích động đến thế, còn dọa nhảy lầu.
Không ngờ còn kịp tay, chị tự ném thêm một liều “kích nổ” .
cố ép khóe miệng nhếch lên, lập tức sang trai và chị dâu, vẻ dám tin.
“Anh, chị dâu… hai thể ?”
“ lúc mà sinh thêm, rốt cuộc hai đang nghĩ gì?”
Anh chị cũng ngờ cháu trai phát hiện tờ siêu âm , cả hai hoảng loạn thấy rõ.
Bố cũng sững sờ, nhưng nhanh trong mắt họ lóe lên một tia phấn khích khó giấu.
Bị chất vấn, chị ấp úng, chỉ là ngoài ý .
thừa ngoài ý , nhưng vạch , chỉ giọng khuyên nhủ “ tâm”.
“Anh chị, là ngoài ý thì đừng giữ nữa.”
“Bây giờ Gia Hào cần chăm sóc hơn.”
“Đứa bé sinh , chị còn lo cho Gia Hào kiểu gì?”
Đứa thứ hai là thứ chị khó khăn lắm mới , thể bỏ, chị dâu lập tức chỉ thẳng mặt mà mắng.
“Ngô Na, cô ác ?”
“Dù là ngoài ý thì cũng là một sinh mệnh, thể bỏ là bỏ?”
“Cô còn nhân tính ?”
thẳng chị dâu, giọng cũng hề mềm.
“ ác?”
“ nhân tính?”
“Vậy chị thì , chị ác , chị nhân tính ?”
“Chị nghĩ cho Gia Hào ?”
“Nó bây giờ cần chăm nhất, chị từng nghĩ thêm con , chị lấy từng sức mà lo cho nó ?”
Cháu trai đến đây, cơ thể gầy gò run lên dữ dội, giây nó sang gào thẳng mặt chị dâu.
“Thấy , đây là cái gọi là yêu con của ?”
“Con bệnh hành hạ đến mức , hai nghĩ cách chăm con, nghĩ chuyện sinh thêm!”
“Mẹ còn chẳng nghĩ cho con bằng cô!”
Chị dâu hoảng hốt, vội vàng giải thích.
“Gia Hào, con nghĩ ?”
“Bố chẳng cũng vì con ?”
“Bác sĩ con cần chăm lâu dài, mai bố già ai chăm con?”
“Sinh cho con một em trai em gái, bạn, đỡ đần con, chẳng cũng là vì con ?”