Cô đột nhiên .
"Chuyện gì?"
"Chị xin em tha thứ cho em trai chị."
sững .
"Nó thật sự yêu em, chỉ là nó quá nhu nhược, dám trái ý chị."
Cô , "Mấy tháng nó sống đau khổ, ngày nào cũng hối hận."
"Chị, đây vấn đề nhu nhược."
, "Một đàn ông, đến cả vợ cũng bảo vệ nổi, như đáng để phó thác."
"Chị ."
Cô , "Cho nên chị cũng mong em đầu. Chị chỉ cho em , nó thật sự hối hận, cũng thật sự đang cố gắng đổi."
gì.
"Thôi , chị cũng nhiều nữa."
Cô dậy.
"Hôm nay tìm em, chỉ là trực tiếp xin em, tiện thể xem em sống thế nào. Bây giờ thấy khí sắc em như , chị cũng yên tâm ."
Cô định , gọi cô .
"Chị, đợi chút."
Cô đầu .
"Em cũng xin chị."
, "Hôm đó em nên hất canh chị, quá bốc đồng."
Cô , lắc đầu.
"Không, em đúng."
Cô , "Hôm đó em hất canh chị một cái, thật chị tỉnh ngộ nhiều. Chị đột nhiên nhận , chị thể cứ tiếp tục như thế, chị sống một cho bản ."
Cô mấy bước, đầu .
"Em dâu, nhất định sống cho bản , đừng giống chị, lãng phí nhiều năm như ."
gật đầu, cô rời khỏi quán cà phê.
Ngoài cửa sổ, nắng .
Sau khi Trần Hiểu , lâu trong quán cà phê.
gọi một ly latte, chậm rãi uống, dòng qua ngoài cửa sổ.
nghĩ, nếu khi đó lựa chọn nhẫn nhịn, thì bây giờ sẽ là bộ dạng gì?
Có lẽ vẫn còn ở trong căn nhà đó, ngày nào cũng nấu cơm, giặt giũ, cẩn thận lấy lòng chồng, lấy lòng Trần Duệ, lấy lòng tất cả .
Có lẽ sẽ dần dần đ.á.n.h mất chính , biến thành một phụ nữ chỉ xoay quanh gia đình.
Có lẽ...
lẽ nữa .
đưa lựa chọn, mà hối hận.
Uống xong cà phê, chuẩn rời , điện thoại đột nhiên reo lên, là một lạ.
"Xin chào, cho hỏi cô Lâm Vũ ?"
"Là , cô là ai?"
" là của Trần Duệ."
Cả cứng đờ.
"Bà... bà tìm việc gì ?"
" gặp cô một , vài lời với cô."
Giọng bà mệt mỏi.
"Bây giờ cô thời gian ?"
đồng hồ, gần trưa .
"Có."
"Vậy cô thể đến bệnh viện một chuyến ? ở bệnh viện XX, phòng bệnh XX."
"Bệnh viện?"
giật .
"Bà ?"
"Không gì nghiêm trọng, chỉ là cơ thể khỏe, bác sĩ cho viện theo dõi mấy ngày."
Bà , "Cô thể tới ?"
do dự một chút, cuối cùng vẫn đồng ý.
Cúp điện thoại, bắt taxi đến bệnh viện.
Suốt dọc đường, lòng thấp thỏm yên, bà tìm gì.
Là mắng một trận, hại con trai bà ly hôn?
Hay là khuyên đầu?
Đến phòng bệnh, đẩy cửa bước , thấy chồng giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, tóc cũng bạc nhiều.
Bà thấy , mắt lập tức đỏ lên.
"Vũ Nhi, con tới ."
gật đầu, đến bên giường: "Bà ?"
"Không gì nghiêm trọng, chỉ là tim , bác sĩ bảo viện theo dõi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-chong-che-toi-vo-dung-toi-lat-tung-ca-nha-chong/9.html.]
Bà , "Con ."
xuống chiếc ghế cạnh giường, bà, nên gì.
"Vũ Nhi, con hận ?" bà đột nhiên hỏi.
sững , lắc đầu: "Không hận."
"Con dối."
Bà khổ.
"Ta bao nhiêu chuyện tổn thương con như , con thể hận ?"
im lặng.
"Ta là sai ."
Bà , "Ta nên để Hiểu Hiểu đối xử với con như , nên những lời khó đó, càng nên nghĩ cách chia rẽ con và Trần Duệ."
"Vậy tại bà như ?" hỏi.
Bà thở dài, nước mắt rơi xuống.
"Bởi vì sợ."
Bà , "Ta sợ con trai vợ thì sẽ cần nữa. Ta sợ một cô độc già , ai quản."
, trong lòng khó chịu.
" về mới phát hiện, sai ."
Bà tiếp tục .
"Sau khi Trần Duệ ly hôn, cả con nó đều đổi, mỗi ngày chuyện, cũng về nhà, ngủ luôn ở công ty. Ta nó như , trong lòng đặc biệt khó chịu, lúc đó mới nhận một chuyện ngu xuẩn đến mức nào."
Bà nắm lấy tay , c.h.ặ.t.
"Vũ Nhi, con thể tha thứ cho ? Có thể cho Trần Duệ một cơ hội ?"
bà, lắc đầu.
"Xin , ."
"Tại ?"
Bà cuống lên.
"Nó thật sự yêu con, mấy tháng nay nó..."
"Yêu chỉ ngoài miệng là ."
ngắt lời bà.
"Nếu thật sự yêu , thì nên khi bắt nạt, chứ chuyện đó mới đến xin ."
Mẹ chồng sững .
" bà thương con trai bà, cũng bà nỡ chịu khổ."
, " chuyện tình cảm bà cứu vãn là cứu vãn . Giữa và Trần Duệ còn niềm tin nữa . Một cuộc hôn nhân niềm tin chẳng khác nào một căn nhà rỗng, sửa sang thế nào cũng thể ở ."
Mẹ chồng buông tay , nhắm mắt , nước mắt trượt từ khóe mắt xuống.
"Là hại hai đứa."
Bà .
gì.
"Vũ Nhi, cầu xin con thêm một chuyện cuối cùng."
Bà mở mắt .
"Con thể gặp Trần Duệ ? Trạng thái bây giờ của nó , sợ nó sẽ xảy chuyện."
"Anh thể xảy chuyện gì?"
"Mấy tháng nay nó cứ luôn say xỉn, sợ nó sẽ..."
Bà nổi nữa.
Tim siết .
"Anh ở ?"
"Ở công ty."
dậy, chuẩn rời .
"Vũ Nhi, cảm ơn con."
Mẹ chồng .
đầu bà: " gặp , vì bà, cũng vì , mà là vì chính . vẽ một dấu chấm hết cho mối quan hệ , chứ để nó cứ lơ lửng như mãi."
Rời khỏi bệnh viện, bắt taxi đến công ty của Trần Duệ.
Đến lầu, gọi cho , ai máy.
nhắn cho : "Em ở lầu, xuống một lát ."
Đợi mười phút, cuối cùng cũng xuống.
gần như nhận nữa.
Anh gầy nhiều, râu ria xồm xoàm, mắt đầy tơ m.á.u, đường còn lảo đảo.
"Sao em tới đây?"
Nhìn thấy , ngạc nhiên.
"Mẹ bảo em tới xem ."
, "Bà trạng thái của ."
Anh khổ: "Bà lo chuyện bao đồng."
"Trần Duệ, cứ tiếp tục thế cách."
, "Ly hôn chỉ là kết thúc một mối quan hệ, kết thúc cuộc đời ."