CHÊ CON TRAI NGỐC NGHẾCH, CHỒNG LÌ XÌ CHO CON 5 XU
1
Đêm Giao Thừa, chồng – Trương Thao – lì xì cho cháu trai, cháu gái mỗi đứa hai trăm tệ, duy chỉ thấy đưa gì cho con trai .
nhiều nhắc khéo, cuối cùng mới chịu lục túi quần.
Lôi một đồng tiền kim loại 5 xu, tiện tay ném xuống chân con trai.
Thằng bé cứ tưởng là món đồ chơi lấp lánh, liền ngây ngô chạy theo nhặt, khiến xung quanh rộ lên.
chỉ đành nhẫn nhịn : “Cả năm chỉ một cái Tết, cho con nhiều hơn một chút .”
Trương Thao bất ngờ nổi điên, một cước đá đổ bàn tiệc Giao Thừa, gào mặt :
“Cô mơ tưởng gì !”
“Cô đẻ thằng đần mà còn đòi nhiều tiền?!”
“ trông cậy gì nó để dưỡng già ?”
Con trai chấn động, lập tức phát bệnh, ôm đầu gào thét ngừng.
Mẹ chồng xách chổi xông lên: “Mùng một Tết mà dám rống như tang ?!”
Bố chồng thì chễm chệ ghế salon, thong thả bóc hạt dưa, mắt thèm liếc lấy một cái.
Các chị em dâu và mấy chú bác chỉ bên cạnh xem trò vui.
Khoảnh khắc , chút tình cảm cuối cùng của với nhà tan biến.
đẩy chồng , ôm c.h.ặ.t đứa con đang phát điên lòng, lạnh lùng với Trương Thao: “Cuộc sống như thế thể tiếp tục, ly hôn .”
Thế là, ngay trong đêm Giao Thừa, và con trai ba tuổi đuổi khỏi nhà họ Trương.
–
bế Bình Bình, lặn lội tuyết lớn hơn một tiếng rưỡi mới về tới nhà đẻ.
Vừa gõ cửa sân, thấy liền cau mày.
“Tết nhất ở nhà ăn bánh chẻo, chạy về đây gì?”
nghẹn ngào: “Nhà họ Trương đuổi con với Bình Bình ngoài .”
Trời đêm lạnh cắt da cắt thịt.
lo Bình Bình cảm, định bước nhà.
chỉ tránh , mà còn bước lên chắn đường, hốt hoảng : “Con thể ! Gái gả như bát nước hắt , về nhà ăn Tết thì con sẽ nghèo cả đời!”
c.h.ế.t lặng, mãi mới cất lời: “Bố con ?”
“Bố con cũng thế, cả nhà đều đồng ý. Mau !”
Vậy là, họ đều về.
tất cả đều giả vờ như .
ở cửa, thậm chí còn rõ tiếng truyền hình trong nhà phát chương trình Xuân Vãn, và chị dâu đang sặc sụa vì tiểu phẩm đang chiếu.
Lòng lạnh giá, cổ họng nghẹn cứng chẳng thêm lời nào.
Mẹ vài câu an ủi, chỉ là bảo ráng nhịn, sinh đứa con như , nhà họ Trương ý kiến cũng là chuyện bình thường thôi.
Cổng sân đóng c.h.ặ.t thật lâu, mới bế Bình Bình, lặng lẽ bước trong gió tuyết.
Bình Bình ngoan ngoãn rúc lòng .
Dưới chiếc đèn l.ồ.ng đỏ treo ở đầu làng, gương mặt nhỏ của con trông khác gì đứa trẻ bình thường.
Thậm chí khi trượt chân suýt ngã, nó còn vô thức ôm c.h.ặ.t cổ , nhẹ nhàng gọi hai tiếng: “Mẹ ơi.”
vuốt đầu con, nhẹ hỏi: “Con lạnh ?”
Câu hỏi đó vượt quá khả năng hiểu của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-con-trai-ngoc-nghech-chong-li-xi-cho-con-5-xu/1.html.]
Nó chỉ lặp như vẹt: “Lạnh ? Lạnh ? Lạnh ?”
Con trai là một đứa trẻ thiểu năng.
Lúc mới sinh gì bất thường.
Ba tháng lật, sáu tháng , tám tháng thể lên với sự giúp đỡ.
Lúc đó, con là bảo bối của cả nhà.
Ông bà nội yêu chiều đến tận xương tủy, cũng mang theo.
Chồng tuy vô tâm, nhưng chi tiền cho con thì từng keo kiệt.
đó, Bình Bình phát triển chậm .
Mãi đến hai tuổi mới .
Năm nay ba tuổi, trong khi mấy đứa trẻ cùng tuổi ở làng ríu rít chuyện, thì nó chỉ gọi mấy từ đơn giản như , bà, ba.
Bác sĩ bảo, đây là chậm phát triển, chờ cơ duyên, t.h.u.ố.c chữa.
Người trong làng thì thẳng: “Thằng bé đần.”
Chỉ một đêm, cả nhà họ Trương rút hết tình thương với con .
Mẹ chồng thấy nó là bĩu môi: “Xui xẻo.”
Bố chồng dạy nó gọi “ông nội” nữa.
Chồng cũng chẳng mua đồ chơi cho con.
Thậm chí, bà nội chồng dẫn con chợ “vô tình” lạc mất nó.
Hôm đó như điên, tìm con suốt một ngày.
Khi ôm Bình Bình về nhà, điều chào đón là sự mừng rỡ của gia đình,
Mà là ánh mắt lạnh lùng.
Chồng lái xe tải chở hàng, thường xuyên xa nên chuyện.
nghĩ, hổ dữ còn ăn thịt con, là cha ruột, chắc sẽ vô tình như mấy già.
đến cuối tháng Chạp, về nhà với vài ngàn tệ tiền công,
Mua quần áo cho , mua sữa cho ,
Duy chỉ và Bình Bình là chẳng lấy một cọng lông gà.
Đêm đó khiến nhận bản chất của Trương Thao.
Và cũng khiến hiểu rằng, một khi phụ nữ lấy chồng, thì còn nhà của nữa.
Bốn phía là bóng tối mịt mù, .
Tỉnh thì leo qua rào chắn bên đường núi, mép vực.
Dưới vực sâu là hẻm núi sâu thấy đáy.
Gió lạnh buốt như d.a.o cứa mặt .
Lúc , bỗng nghĩ, nếu nhảy xuống, lẽ đau khổ sẽ kết thúc?
ôm con trai đang ngủ say, thì thầm:
“Bình Bình, đừng sợ, bên con, sẽ nhanh ch.óng qua thôi.”
Vừa định ngả xuống, con chợt tỉnh.
Nó đưa đôi bàn tay nhỏ ấm áp sờ má lạnh buốt, dịu dàng hỏi: “Mẹ ơi, lạnh ?”
quỵ xuống tuyết, òa như mưa.
Đó là cái Tết năm 2000.