Chạy không thoát

Chương 7

Lục Vân Cảnh đánh nhau với đám người áo đen, Thái tử cũng ra tay đỡ vài chiêu, sau đó kéo ta, quay đầu bỏ chạy.

Hắn ta chạy rất nhanh, cành lá hai bên quẹt qua mặt ta, móc vào trâm cài tóc của ta, chẳng mấy chốc ta đã tóc tai rối bù, trông như một người điên.

Ta thở hổn hển, đầu óc vẫn còn choáng váng.

Không phải chứ, đây là ai vậy, Thái tử mới là hung thủ mà, vậy bây giờ những kẻ g.i.ế.c người này lại là ai?

Vừa rồi đám người áo đen đó, ra tay tàn nhẫn, chiêu nào chiêu nấy đều muốn lấy mạng, cũng không giống như là giả, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?

Ta nhanh chóng không chạy nổi nữa, Thái tử cõng ta trên lưng, lom khom chạy trong rừng cây rậm rạp.

"Thẩm Dao Dao, ôm chặt vào."

Hắn đầm đìa mồ hôi, giọng nói khô khốc. Ta càng không hiểu nổi.

Vừa rồi nếu ta c.h.ế.t dưới mũi tên của người áo đen, chẳng phải hắn ta vừa đạt được mục đích sao? Tại sao hắn lại cứu ta?

Thôi kệ, não bộ quá tải rồi, nghĩ không ra thì ta không nghĩ nữa. Dù sao hắn cũng tốn bao nhiêu công sức cứu ta, chắc chắn sẽ không lại muốn lấy mạng ta nữa.

Trên lưng bỗng lạnh toát, có những giọt nước tí tách rơi xuống. Ta ngẩng đầu lên nhìn, mây đen cuồn cuộn ở phía xa, mưa càng lúc càng lớn.

Thái tử thở phào nhẹ nhõm.

"Nước mưa sẽ xóa sạch dấu chân của chúng ta, bọn chúng không đuổi kịp đâu, chúng ta tạm thời an toàn rồi."

Thái tử tìm được một hang núi kín đáo, dẫn ta trốn vào trong, lại còn bố trí một chút ở cửa hang, che giấu dấu vết.

Ta ngồi trên mặt đất, nắm lấy vạt váy, vắt ra một mớ nước, bắt đầu thăm dò Thái tử.

"Thái tử điện hạ, vừa rồi những thích khách đó, đều do Tam hoàng tử phái tới sao? Ta sợ quá."

Ta ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, mặt hướng về phía Thái tử, vẻ mặt e lệ.

"Điện hạ làm sao biết được Lục đại nhân dùng ta làm mồi nhử? Lại còn vừa đúng lúc xuất hiện ở đây?"

Thái tử nhặt một ít cành khô trong hang, nhóm lửa, đi đến bên cạnh ta ngồi xuống, xử lý vết thương trên cánh tay.

"Ta đoán."

"Hôm qua trong yến tiệc, thấy biểu cảm của nàng sợ hãi, ta liền đoán là nàng bị Lục Vân Cảnh lợi dụng."

"Hắn ta xưa nay vẫn vậy, bất chấp thủ đoạn để đạt được mục đích, không quan tâm sống c.h.ế.t của người khác. Ta lo lắng, hôm nay đặc biệt đến xem sao."

Hứ, thật tốt bụng, thật quan tâm người khác a, ta sắp cảm động đến rơi nước mắt rồi.

Ta e lệ mím môi cười, đưa tay che ngực.

"Không ngờ Thái tử điện hạ lại quan tâm ta như vậy."

"Ừ, ta đã chú ý nàng từ lâu rồi."

Thái tử đột nhiên nắm lấy tay ta.

"Ba năm trước, ta dẫn binh hồi kinh, giữa muôn vàn người, ta vừa nhìn đã để ý đến nàng. Nàng mặc một bộ váy trắng, đứng giữa đám đông, dung mạo như hoa, ta vừa gặp đã yêu, không thể nào quên."

Bạn cần đăng nhập để bình luận