Chạy không thoát

Chương 1

1.

Trên đường hồi kinh, xe ngựa của ta bị hỏng.

Bên đường có một khu rừng rậm, đầu tháng ba, hoa đào nở rộ, như mây vươn trên cành. Ngồi xe ngựa lâu nên bức bối, ta bèn một mình vào rừng dạo chơi.

Ta trải một chiếc khăn tay xuống đất, vừa ngồi xuống thì đột nhiên có một người từ sau thân cây ngã ra.

Người nọ mặc quan bào màu xanh, trên miếng vá còn thêu hình chim hạc, là một quan viên lục phẩm. Mặt hắn trắng bệch, hai tay bịt chặt cổ, m.á.u từ cổ họng phun ra, b.ắ.n tung tóe lên mặt ta.

Chất lỏng ấm nóng dính nhớp chảy dọc theo má, ta c.h.ế.t lặng.

Giây tiếp theo, một bóng người khác từ sau cây bước ra, tay cầm trường kiếm, một chân giẫm lên lưng tên quan viên lục phẩm kia.

"Được c.h.ế.t dưới kiếm của bổn vương là phúc phận của ngươi."

Hắn lạnh lùng hừ một tiếng, thong dong cắm trường kiếm vào tim tên quan viên lục phẩm, cử chỉ tao nhã, hoàn toàn không giống đang g.i.ế.c người.

Nhìn chằm chằm vào trường bào màu vàng sáng của hắn, đồng tử ta co rút mạnh.

Chết tiệt, Thái tử! Ta c.h.ế.t chắc rồi!

Ta cứng đờ tại chỗ, tim đập thình thịch, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, bỗng nhiên nảy ra một ý.

Ta đưa tay sờ lên má.

"Sao lại mưa rồi? Lưu Ly... mưa rồi, đỡ ta về xe, Lưu Ly..."

Ta vừa gọi vừa vịn vào thân cây đứng dậy, sau đó hai tay duỗi thẳng về phía trước, mò mẫm đi ra ngoài.

Thái tử đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn ta, lông mày nhíu chặt.

"Tiểu thư, ta ở đây..."

Lưu Ly xách váy, hớn hở chạy từ xa về phía ta.

"Chúng ta may mắn thật, gặp được Lục phu nhân, bà ấy nói cho chúng ta đi cùng."

Thái tử nghe thấy vậy, lập tức lùi về sau cây, toàn thân ta cứng đờ, nắm chặt lấy cánh tay Lưu Ly, móng tay bấm sâu vào da thịt nàng ấy.

"Á, tiểu thư, sao mặt người lại có máu, người bị thương rồi sao?"

Ta dừng bước, do dự nói: "Máu gì, chẳng phải vừa rồi mưa sao?"

Vừa nói vừa ra sức nháy mắt với Lưu Ly, mấp máy môi.

"Ta bị mù, mù rồi..."

Lưu Ly thông minh, lập tức hiểu ra, dịu dàng dỗ dành ta.

Bạn cần đăng nhập để bình luận