Chạy không thoát
Chương 3
5
"Dao Dao, hôm qua con vừa hay đi ngang qua rừng đào đó, con cứ thành thật nói với Lục đại nhân là được, hắn ta sẽ không làm khó con."
Cha ta dịu dàng an ủi ta vài câu, trong lòng ta càng thêm sợ hãi.
Bùi Ngự Sử là thuộc hạ đắc lực của Nhị hoàng tử, ông ta vừa chết, mọi người đều nghi ngờ là Tam hoàng tử sai người ám sát. Tam hoàng tử nhất định nghi ngờ là kế khổ nhục kế của Nhị hoàng tử, hai người ầm ĩ lên, cuối cùng được lợi vẫn là Thái tử.
Hắn ta tâm tư thâm sâu như vậy, ta thật sự có thể lừa được hắn ta sao?
Sau bữa cơm, ta ngồi ở đình giữa hồ cho cá ăn, đám nha hoàn phía trước có chút xôn xao, ta liền biết, Lục Vân Cảnh đã đến.
Lục Vân Cảnh nổi tiếng là người có dung mạo tuấn tú, dung mạo như ngọc, năm đó khi đỗ Trạng nguyên, nửa kinh thành thiếu nữ khuê các đều chen chúc trên đường Trường An ném khăn tay cho hắn.
Ta cũng từng ném một lần, thấy khăn tay nhẹ quá ném không xa, bèn bọc đá vào trong, đập trúng lưng hắn, ta còn khoe với nhị tỷ suốt một thời gian dài.
"Thẩm cô nương, cá chép gấm trong phủ nuôi được thật tốt."
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên sau lưng, ta giật mình, buông thức ăn trong tay, thở dài.
"Trước khi mắt ta bị mù, ta thích nhất là nhìn chúng tranh nhau ăn, bây giờ không nhìn thấy nữa, nghe tiếng nước chảy cũng tốt."
Lục Vân Cảnh mặc quan phục màu đỏ tươi, dung mạo càng thêm tuấn tú, ta quay đầu nhìn về phía hắn, nhân cơ hội giả mù, nhìn chằm chằm vào mặt hắn không rời.
Lục Vân Cảnh bị ta nhìn đến mức ngại ngùng, ho nhẹ một tiếng, đưa tay vẫy vẫy trước mắt ta.
"Bệnh về mắt của cô nương đã bao lâu rồi?"
"Khoảng hai tháng rồi."
"Bản quan biết chút ít y thuật, Thẩm cô nương có thể đưa tay cho ta xem thử được không?"
Kỳ lạ thật, y thuật cao siêu gì chứ, chẳng lẽ nhìn tay, ngươi có thể nhìn ra ta giả mù sao? Ta không tin. Ta thản nhiên xòe hai tay ra, đưa đến trước mặt Lục Vân Cảnh.
"Xem đi."
Lục Vân Cảnh cúi đầu xem xét một hồi, sau đó ngẩng đầu lên, hai mắt sắc bén nhìn thẳng vào mắt ta.
"Người bị mù, thường có thói quen đưa tay ra chạm vào những thứ xung quanh, lòng bàn tay khó tránh khỏi có những vết thương nhỏ. Hai tháng trôi qua, đầu ngón tay cũng sẽ mọc ra lớp chai mỏng, tay của cô nương lại được bảo dưỡng rất tốt."
Chết tiệt, thật có lý, sợ c.h.ế.t mất, quả không hổ danh là Đại Lý Tự Thiếu Khanh trẻ tuổi nhất.
6