Tôn Uyển như chuẩn sẵn bài phát biểu, trả lời mạch lạc, rành rọt.
“Vì ông ngoại mắc căn bệnh . tận mắt trải qua cảm giác từ đứa cháu gái ông thương nhất, bỗng trở thành một xa lạ.”
“Nhìn dáng vẻ của ông ở cuối đời, hạ quyết tâm nhất định chinh phục nó. Dù chỉ là thắp lên những đốm sáng nhỏ trong ký ức của họ, nên đặt tên kế hoạch là ‘Đom Đóm’.”
Nghe cô , mắt đỏ hoe, bởi những lời đó giống hệt từng chữ với Chu Nghị.
Lúc đề nghị hợp tác, cũng hỏi y như .
“Khoa thần kinh bao nhiêu hướng để nghiên cứu, vì em chọn đúng hướng ?”
Khi tưởng thật lòng hiểu hơn, ngờ chỉ để ăn cắp cho triệt để.
Trong tiếng vỗ tay rào rào, Chu Nghị bước lên sân khấu. Ánh mắt Tôn Uyển đầy sự tán thưởng thật lòng.
Anh kìm , cầm micro tuyên bố với tất cả .
“Tôn Uyển là một trong những học trò thông minh và ham học nhất mà từng hướng dẫn. tự hào vì em còn trẻ mà đạt thành tựu như .”
Tôn Uyển đúng kiểu một cô học trò thầy khen mà ngượng ngùng, nở nụ ngọt lịm.
Ngô Nhiễm thì mặt mày khó chịu đến phát ghê, cô hiệu cho , dậy, vẻ mặt chuyên nghiệp hỏi.
“Cô Tôn, trong báo cáo nghiên cứu của cô nhiều dữ liệu lâm sàng. Cô còn trẻ, bác sĩ, xin hỏi những dữ liệu đó lấy từ ?”
Nụ của Tôn Uyển cứng đờ mặt.
Nhìn thấy Ngô Nhiễm, Chu Nghị cau mày, nhưng hề hoảng. Anh cầm micro, giọng trầm .
“ . Tôn Uyển tuy trẻ nhưng chăm chỉ và chịu khó nghiên cứu. Thật lúc nãy còn khiêm tốn, trong mắt , Tôn Uyển là thiên tài.”
“Thật ? tin!”
bật dậy giữa những ánh mắt ngờ vực đổ dồn về phía .
Chu Nghị thấy , mặt thoáng hiện sự hoảng hốt hiếm thấy.
Tôn Uyển thì tái mét, lùi nửa bước.
Trong ánh mắt kinh hãi của họ, từng bước tiến lên sân khấu.
Có chất vấn là ai, nên cầm micro tự giới thiệu một cách đường hoàng.
“Chào , là Lâm Hân — bác sĩ trưởng khoa Thần kinh.”
Dưới khán đài lập tức xôn xao.
Chu Nghị là “ngôi ” của giới học thuật, ai cũng vợ là bác sĩ, tên Lâm Hân.
Trong tiếng bàn tán, bình thản cắm USB máy tính.
“Giáo sư Chu, cô Tôn, trùng hợp thật. Bản báo cáo của hai , cũng một bản.”
Bản báo cáo hiện lên màn hình lớn. trầm giọng .
“Bản báo cáo là thứ dùng mười năm dữ liệu lâm sàng và vô ngày đêm nghiên cứu mới đổi lấy.”
“Mỗi con đều gắn với từng ca bệnh thật, những chẩn đoán và phác đồ điều trị bây giờ vẫn còn lưu trong hệ thống bệnh viện của chúng .”
“Vậy nên tò mò, bản báo cáo của cô Tôn rốt cuộc từ mà .”
Tôn Uyển lập tức bật , lắp bắp.
“Đó… đó đều là do vất vả thu thập…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cap-doi-nam-khon-nu-hen-do-phai-tra-gia/2.html.]
Chu Nghị càng tức giận, chỉ thẳng .
“Lâm Hân, cô thấy học trò của còn trẻ mà vượt qua thành tựu của cô, nên cô ghen tị!”
“Cô loạn hội thảo chỉ vì hủy hoại con bé!”
Anh gầm lên như , khán đài cũng hùa theo chỉ trích, với ánh mắt đồng tình.
tắt bản báo cáo, bật lên màn hình lớn một đoạn video.
Video phát, dùng giọng đủ lớn để tất cả đều rõ.
“Một vị giáo sư đại học nào đó tráo trắng đen, chỉ suy đồi đạo đức, công khai ngoại tình với học trò của , còn đ.á.n.h cắp thành quả nghiên cứu mười năm của vợ, định dùng nó để nâng học trò thành ‘thiên tài’.”
“Giáo sư Chu, cô Tôn, hai hiểu đang đến ai ?”
Chu Nghị thấy đoạn video, mặt lập tức trắng bệch như tro.
Ngày phát hiện tệp “Kế hoạch Đom Đóm” tải xuống, lập tức yêu cầu trích xuất camera giám sát của phòng nghiên cứu.
Quả nhiên, trong đoạn ghi hình, Chu Nghị ánh mắt của nhân viên y tế ung dung bước phòng nghiên cứu của .
Họ còn với rằng Chu Nghị bảo nhờ đến lấy vài thứ.
Vì là chồng , là nhân vật tiếng trong giới học thuật, họ chẳng hề nghi ngờ, còn tưởng chuyện.
Vừa phòng, Chu Nghị liền lột bỏ lớp mặt nạ đạo mạo, trở nên lén lút đáng ngờ.
Anh cuống cuồng mở máy tính của , lấy USB chép dữ liệu.
Trong lúc , còn lục lọi ngăn kéo của như kẻ trộm.
Trong video, dáng vẻ lấm lét khiến cả hội trường chấn động.
“Lâm Hân, thấy cô điên !”
Anh lao tới, ba bước thành hai, giật phăng nguồn điện.
Màn hình lớn lập tức tối đen, cả hệ thống đèn trong hội trường cũng tắt phụt.
“Mọi đừng tin cô , video đó là giả!”
Anh vẻ đau đớn, như thể oan ức.
“Vợ gần đây vì công việc nên tâm trạng bất .”
“Thêm nữa dạo bận dẫn học trò dự án, ít quan tâm chăm sóc cô , nên cô mới sinh nghi giữa và học trò.”
“Xin vì chuyện gia đình ảnh hưởng đến hội thảo hôm nay.”
Anh đầy cảm xúc, cuối cùng còn rơi nước mắt.
Nếu từng chứng kiến “diễn xuất” thượng thừa của , lẽ cũng suýt tin thật.
nhịn lạnh. Chỉ một câu “chuyện gia đình” che lấp sạch việc vi phạm đạo đức, phạm pháp, và tệ hại về nhân cách.
Trớ trêu là màn kịch thuyết phục ít tại hiện trường.
Lập tức một tiếng tuyên bố hội thảo tạm thời kết thúc, sẽ chọn ngày khác tổ chức .
Có lạ mặt lao đến mặt , chỉ tay mắng.
“Có vấn đề tâm thần thì khám bác sĩ , cô quá đáng thật đấy!”
“Cô việc công phá Alzheimer đối với giới học thuật chúng ý nghĩa thế nào ? Một hội thảo đang như , cô — một đàn bà điên — phá hỏng hết!”