Cẩm Nang Dụ Dỗ Thê Tử Của Tướng Quân Tâm Cơ
Phần 9
Những nụ hôn nhẹ nhàng từ mi tâm rơi xuống khóe môi ta, Bùi Triệt áp sát bên tai ta, mê hoặc nói: "Về sau thần không muốn nhìn thấy những thứ này nữa, thần là của người, chỉ là của người thôi."
Ta luôn cảm thấy những lời này nghe rất quen tai, nhưng lúc đó thực sự bị sắc đẹp làm cho choáng váng đầu óc, bất kể Bùi Triệt nói gì, ta đều chỉ ngốc nghếch nói ừm.
Trưa hôm sau, ta đột nhiên nhận được tin dữ là các chủ tiệm sách từ chối tiếp tục hợp tác với ta. Ly kỳ hơn là ngay cả những thoại bản đã bán ra cũng lần lượt bị trả lại.
Sau khi năn nỉ ỉ ôi một hồi, ta mới biết tất cả những chuyện này đều là do Bùi Triệt chỉ thị.
Được lắm được lắm, bên này hứa với ta không nói với Hoàng huynh, quay đầu lại tự mình ra tay phải không!
Lừa tình cảm của ta, được! Cản đường làm ăn của ta, không được!
Ta tức giận đá tung cửa phòng Bùi Triệt, phẫn nộ liệt kê những tội danh gần đây của hắn.
Khóe môi Bùi Triệt khẽ cong, trên mặt không những không thấy chút hối lỗi nào, ngược lại còn áp sát ta, thì thầm bên tai:
"Vậy phải làm sao đây, Công chúa muốn phạt thần sao?"
Ta bị ép đến mặt đỏ bừng, cuối cùng cũng hiểu ra chỗ nào không đúng!
Tất cả hành động của Bùi Triệt đều là nội dung ta viết trong thoại bản về hắn và Quân Kỳ!
Lão hồ ly Bùi Triệt này lại dùng chiêu thức ta viết để đối phó với ta?!
12
"Đồ vô lại!"
Ta không chút nương tay đá hắn một cước, loạng choạng lùi về sau mấy bước, buông lời mắng mỏ:
"Đồ nam nhân xấu xa! Một bên thề non hẹn biển với người khác, một bên cứ trêu chọc ta! Đã đùa giỡn tình cảm của ta còn chưa đủ, ngươi còn lợi dụng sắc đẹp để lừa tiền của ta! Hừ! Nam chính chung tình gì chứ! Cẩu nam nhân như ngươi phải treo lên tường mới chịu thật thà!"
Trời đất quay cuồng, Bùi Triệt giơ cao hai tay ta, thuận thế đẩy ta vào tường.
Hắn cúi người áp xuống, không khí loãng khiến chân ta hơi mềm nhũn.