Cẩm Nang Dụ Dỗ Thê Tử Của Tướng Quân Tâm Cơ

Phần 11

"Bùi Triệt, ta thích chàng."

Đôi tay hắn ôm ta càng thêm chặt, giọng khàn đặc dỗ dành: "Nói lại lần nữa."

Ta lắc đầu: "Đợi chàng đón ta về nhà, chàng muốn nghe gì, ta đều sẽ nói cho chàng nghe."

"Được. Công chúa đừng có thất hứa nhé."

Bùi Triệt nhìn theo ta rời đi, xoay người biến mất giữa nghìn quân vạn mã.

15

Thời gian trôi qua trong chớp mắt, thoáng cái đã hai tháng.

Ta vuốt ve cái bụng hơi nhô lên, nhìn rừng trúc bên ngoài cửa sổ thất thần.

Dao Ca bực mình nói: "Ngươi định đứng đó nhìn đến khi nào? Đều nói với ngươi rồi theo kịch bản chắc chắn sẽ thắng mà, đừng có ngày nào cũng làm ra vẻ đau khổ được không?"

"Hừ, một con ch.ó độc thân ngàn năm như ngươi hiểu gì chứ."

"Được, ta im miệng." Dao Ca chỉ vào hộp cơm trong tay, nói: "Đặc biệt mua cho ngươi đấy, ăn chút không?"

Ta lập tức dịch chuyển tức thời.

Khi Bùi Triệt đến đón ta, ta đang ôm gà nướng ăn đến mỡ chảy đầy miệng.

Nhìn thấy bụng ta nhô lên, Bùi Triệt suýt nữa xúc động đến rơi nước mắt tại chỗ.

"Công chúa là... có thai?"

Ta cúi đầu cười hì hì: "Ăn uống quá tốt, mập lên thôi."

Bùi Triệt: "..."

Tể tướng và Cửu Lê nhị trưởng lão âm thầm cấu kết nhiều năm, định lợi dụng lòng yêu con gái như mệnh của thủ lĩnh Cửu Lê để mưu phản xưng vương. Ai ngờ nửa đường xuất hiện sự cố là Dao Ca, ngược lại bị Nam Lương và thủ lĩnh Cửu Lê liên kết, dùng kế gậy ông đập lưng ông.

Chính đảng của Tể tướng sụp đổ, Quân Kỳ cuối cùng cũng trừ được mối họa trong lòng. Để thưởng công lao, Bùi Triệt được phong làm Trấn Quốc Đại Tướng Quân, ban thưởng vạn lượng hoàng kim. Còn ta, nữ nhân đứng sau vị Tướng quân ấy, cũng được ban tặng một đạo sắc phong và mười rương châu báu.

Không biết có phải vì quá phấn khích hay không, ngày nhận chỉ, ta nhìn những báu vật trắng xóa, đột nhiên "Coong" một tiếng ngất tại chỗ.

Khi tỉnh lại, ta mới biết trong bụng mình thật sự đang mang một đứa nhỏ.

Từ ngày đó trở đi, các loại bổ phẩm như nước chảy liên tục được gửi từ hoàng cung đến tướng quân phủ. Nếu không phải biết hoàng huynh và Bùi Triệt thật sự không có gì, ta đã nghi ngờ đứa trẻ này thực ra được nuôi trong bụng Bùi Triệt rồi.

Đêm đó, ta cuộn tròn trong lòng Bùi Triệt, mân mê bàn tay to khỏe của hắn.

Ta giả vờ vô tình hỏi: "Bùi Triệt, rốt cuộc là khi nào chàng bắt đầu thích ta vậy?"

Hắn suy nghĩ một lúc, nghiêm túc đáp: "Rất lâu về trước, khi nàng gọi ta là Bùi ca ca."

Ta chống người dậy, ngạc nhiên nhìn hắn: "Không phải là lần ta ném xương gà trúng chàng đấy chứ?"

Hắn lắc đầu, khẽ bật cười: "Có lẽ là lúc nàng giở trò không chịu luyện võ, đáng thương hề hề ôm chân ta gọi ca ca."

"Ôi chà, lúc đó chàng vẫn còn là sư phụ của ta mà đã dám có ý đồ xấu với ta rồi?"

Hắn hôn lên môi ta: "Ta chưa bao giờ coi mình là sư phụ của nàng cả."

Vài tháng sau, ta và Bùi Triệt đón nữ nhi đầu lòng Miên Miên.

Ngày ta sinh Miên Miên, hoàng huynh vội vã chạy đến phủ tướng quân. Hắn ta đứng trước cửa phòng ta rất lâu, nhưng mãi vẫn không vào.

Cuối cùng ta phải nhờ Kim Hỷ chặn hắn ta lại, tự tay đưa Miên Miên cho hắn ta bế.

Bạn cần đăng nhập để bình luận