Cẩm Nang Dụ Dỗ Thê Tử Của Tướng Quân Tâm Cơ
Phần 6
Chỉ thấy đám quân sĩ đông nghịt đều trợn tròn mắt nhìn Bùi Triệt đầy m.á.u me và ta không biết xấu hổ.
Còn hoàng huynh của ta đứng đầu đội ngũ, mặt đen như cái nồi sắt đã đun hai mươi năm trong nhà bếp hoàng cung.
7
Thật là quá đáng.
Giờ đây bổn Công chúa đang ngồi trên giường tân hôn của ta và Bùi Triệt, đầu phủ khăn voan.
Hôm đó vì lời nói hùng hồn của ta, hoàng huynh giận dữ đ.ấ.m Bùi Triệt một cú, rồi không nói một lời phóng ngựa rời đi.
Đêm đó, ta nhận được thánh chỉ ban hôn của hoàng huynh cho ta và Bùi Triệt.
Tuy nhiên vài ngày sau, ta vô tình nghe được cuộc đối thoại của họ trong thư các.
Hoàng huynh nói: "Bùi Triệt, gần đây trong triều đình ngày càng nhiều lời đồn về ngươi và trẫm. Đào Gia đầu óc ngốc nghếch, lại dễ bị khống chế, hiện tại chỉ có gả nó cho ngươi, trẫm mới yên tâm. Ngươi hiểu ý trẫm chứ?"
Bùi Triệt không chút do dự đáp: "Thần hiểu, nhất định không làm chuyện khiến Hoàng thượng thất vọng."
Giây phút đó ta như rơi xuống hầm băng, tay run dữ dội.
Sau đó ta từng thử đào hôn, nhưng dù thế nào cũng không trốn được.
Cuối cùng ta vẫn phải gả vào Tướng quân phủ, trở thành nữ chủ nhân hữu danh vô thực của Tướng quân phủ này.
Nội dung cốt truyện đáng sợ này như một móc sắt, ghim sâu vào gân cốt thịt m.á.u ta. Dù ta có vùng vẫy đến đâu cũng vô ích.
Cứ phát triển thế này, chắc chắn ta khó thoát khỏi cái chết, bị lăng trì thì đau đớn biết bao!
Càng nghĩ càng buồn, ta không nhịn được khẽ nức nở.
Trước mắt đột nhiên sáng lên, khăn voan trên đầu ta được nhẹ nhàng vén lên, tất cả đều là ánh nến đỏ lung linh.
Bùi Triệt mặc lễ phục đại hồng, trong đôi mắt sâu thẳm dạt dào ánh sáng dịu dàng.
"Sao lại khóc?"