lấy điện thoại định gọi cho trai.
lúc đó, bố tiễn khách xong về, ông nhíu mày, giật lấy điện thoại trong tay : “Con còn xong ? Chẳng chỉ là mấy bàn tiệc thôi ? Nhà hàng con cái mà, ăn vài bàn còn đòi tiền cháu ?”
tức đến phát điên: “Bố nhẹ nhàng quá! Không đến đùi cừu, cũng đến giò heo hải sâm, chỉ riêng rượu dùng năm trăm một chai! Anh còn sĩ diện, t.h.u.ố.c lá cũng dùng loại hơn năm mươi một bao!”
“Nếu chỉ là cả nhà đến ăn một bữa cơm, dù bố đưa tiền con cũng ngại nhận! đây là hơn bốn mươi nghìn tiền vốn, con còn dành một ngày vàng để tổ chức tiệc cho nhà , khó giải thích với Trình Trừng . Giờ trả tiền vốn, bảo con ngẩng mặt ở nhà chồng?”
Mẹ chắn mặt bố: “Vậy con thế nào? Mẹ , cùng lắm bố nhặt ve chai kiếm tiền trả con.”
“Thế , con gọi Trình Trừng đến đây, giấy nợ cho nó, dậy sớm thức khuya nhặt ve chai, kiếm mười đồng trả con mười đồng, kiếm hai mươi trả hai mươi, chỉ cần còn sống ngày nào thì sẽ trả hết tiền cho con, ?”
Đó là lời gì chứ?
mà lấy tiền nhặt ve chai của họ, họ hàng bạn bè sẽ dùng nước bọt dìm c.h.ế.t mất.
Hơn nữa, họ từng nhặt ve chai, nhưng tiền kiếm cũng đều đưa cho chị, lấy tiền trả .
cãi nữa, giật điện thoại gọi cho trai.
Anh bắt máy nhanh: “Vân Vân , lắm, bữa tiệc em cho nở mặt lắm. Chị dâu em khen em hào phóng suốt.”
Ý là gì?
Mới mở miệng coi chuyện là xong ?
hít sâu một : “Anh , nhà với , em thẳng luôn, tiền vốn bữa tiệc , lúc nhập hàng em gọi video bàn bạc với và chị dâu .”
“Là nhà, em kiếm của chị một đồng nào, nhưng tiền vốn mà trả, em cũng với Trình Trừng.”
Bố cố giật điện thoại của , né trái né .
Giọng trai khó chịu vang lên từ đầu dây bên : “Vậy em còn sĩ diện khoác gì? Không nỡ bỏ tiền thì đừng mấy lời như mặt chị dâu em!”
“Tính nó thế nào em ? Em chọc giận nó thì còn sống yên ?”
sững sờ.
Bố và trai đều đem chị dâu bình phong.
Lần , , và cả những nữa.
Lần nào cũng .
Chị dâu nóng tính, chị dâu chịu thiệt, chị dâu nhịn ai.
lợi ích thực tế thì trai bao giờ chịu thiệt một chút nào.
3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-xem-toi-la-cai-vi-tien-de-nuoi-anh-trai/2.html.]
nghiến răng: “Anh còn gì nữa ? Lúc nào cũng đẩy chị dâu để chiếm lợi ? Vừa chị dâu còn định trả tiền, là miễn phí cho chị !”
“Được, đều sợ chị dâu, nhưng em sợ. Em thẳng sân bóng tìm chị , tự đòi tiền!”
Đầu dây bên vang lên tiếng đồ vật đập vỡ: “Trình Vân Vân, em còn xong ? Em nhất định cho tất cả yên mới chịu đúng ?”
Ha?
Anh cho yên .
Từ lúc tự ý miễn phí cho chị dâu, cảm xúc dồn nén trong bùng nổ .
hét điện thoại gần như phát điên.
“Rốt cuộc ai mới là khiến yên ?”
“Ngô Dũng, trốn lưng bố và vợ, chiếm của em bao nhiêu lợi ? Anh đếm nổi ? Em nhẫn nhịn, nuốt hết uất ức để giữ hòa khí gia đình! Đến khi em chịu thiệt nữa, thì em thành kẻ phá hoại gia đình?”
“Hôm nay em thẳng với , từ mở cửa hàng, trả em mười vạn, em tỉnh . Anh đừng hòng tiếp tục trốn trong bóng tối mà hút m.á.u em nữa.”
Bên liên tục vang lên tiếng đập phá.
“Tao còn tưởng dạo mày khác thường, hóa vẫn còn ghi hận chuyện mười vạn! Ngô Vân Vân, tiền đó , là tiền mày tạm ứng viện phí cho Hạo Thiên với tư cách là cô! Mày còn dám mở miệng đòi !”
tức đến phát điên.
“Anh mơ ! Hạo Thiên đột ngột lên cơn bệnh tim, tiền của gửi tiết kiệm kỳ hạn, ban đêm rút . Anh quỳ mặt em cầu xin, sáng hôm ngân hàng mở cửa sẽ trả ngay.”
“Đứa trẻ trong phòng cấp cứu, em nỡ nó c.h.ế.t, khi bàn với Trình Trừng, tụi em lấy tiền định đóng tiền thuê nhà ứng viện phí.”
“Đã rõ hôm trả, mà qua cơn nguy hiểm, lấy cớ công tác trốn ngoài.”
Nhớ những ngày khó khăn đó, nước mắt rơi lã chã: “Mặt bằng đó vị trí , bao thuê. Anh trả tiền, tụi em ép đến đường cùng, bán xe mới bù khoản thiếu.”
“Ngày mưa, Trình Trừng chạy xe máy nhập hàng, lúc về và hàng ướt sũng như vớt lên từ nước! Anh còn mặt mũi mà…”
xong, bên cúp máy.
gọi , thì phát hiện chặn.
Nhìn gương mặt khó coi của bố , càng tức giận: “Hoặc là để trả tiền cho con! Hoặc con báo cảnh sát! Hôm nay chuyện nhất định thể bỏ qua!”
Bố tức đến đỏ mặt: “Báo , cứ báo! Con mở cửa ăn, xem là con sợ kiện tụng chúng tao sợ!”
“Trời ơi, tao nuôi mày lớn bằng bao nhiêu công sức, giờ mày báo cảnh sát bắt chúng tao! Biết ngày xưa tao dìm c.h.ế.t mày !”