Ánh mắt bà né tránh một chút, lập tức trở nên đương nhiên: “ ! Bà nhầm !”
đưa cho bà xem bức ảnh cô Vương gửi, bà vẫn chịu thừa nhận.
kể chuyện cho Lương Phàm.
Anh xong, im lặng lâu, cuối cùng mới nghẹn một câu: “Anh sẽ với bà, đừng băng qua đường lớn nữa.”
“Bà còn học hết lớp Hai tiểu học, hiểu mấy chuyện , em cũng đừng chấp bà.”
, trong lòng nghèn nghẹn.
quan tâm đến sự an của Đại Bảo, trong mắt là đang so đo với chồng.
Từ ngày đó, mua cho Đại Bảo một chiếc đồng hồ điện thoại, mỗi ngày dặn con lối bộ ngầm giờ tan học.
Trưa thứ bảy, từ ngoài về nhà, mở cửa thấy chồng nhạc đút cơm cho Đại Bảo.
Bà cho một thìa cơm và thức ăn miệng .
Bà nhai chậm rãi.
Rồi dùng thìa móc từ miệng , đút miệng Đại Bảo.
“Mẹ!” lao tới. “Mẹ đang gì ?!”
Mẹ chồng cho giật .
“Đút cơm mà, thế?”
“ nhiều , vi khuẩn!”
“Không vệ sinh, ăn thì cho Đại Bảo ăn!” gần như hét lên.
“Vi khuẩn cái gì?” Bà chẳng coi gì. “Lúc nhỏ các chẳng đều nuôi như ?”
“Không vẫn lớn lên khỏe mạnh ?”
giật lấy bát và thìa: “Sau đút kiểu nữa!”
Bà bĩu môi, gì.
, bà sẽ đổi.
bắt đầu rèn cho Đại Bảo tự ăn, để bà đút nữa.
Video ngắn trong điện thoại của chồng, mỗi ngày đều mở to hết cỡ.
Phòng khách suốt ngày vang lên những câu kiểu “ bấm tim, bấm 666” cùng đủ loại phim ngắn.
một , bà vặn nhỏ một chút.
phòng, âm lượng lập tức to lên.
Cuộc sống cứ kéo co và chịu đựng như , từng ngày trôi qua.
Mẹ chồng chủ đề mới.
“Con dâu nhà lão Lý đối diện sinh thêm con trai.”
“Con gái của cô Vương, đứa thứ hai cũng sắp một tuổi .”
“Nhà đơn nguyên bên cạnh đó…”
Bà luôn những chuyện khi ăn cơm.
cúi đầu ăn, giả vờ thấy.
Lương Phàm cũng bắt đầu bóng gió: “Em xem đều sinh, chúng cũng…”
“Anh nuôi ?” ngẩng đầu .
Anh lập tức im lặng.
Gần đây, Đại Bảo thường với em trai, bạn của nó em trai, tan học về còn thể chơi cùng em trai.
chồng ở phía ít.
tưởng chuyện cứ thế qua .
Không ngờ tối hôm đó, tăng ca đến khuya, kéo thể mệt mỏi về nhà.
Mẹ chồng hiếm khi ngủ, sofa đợi .
Bà nắm tay , giọng dịu dàng từng .
“Lâm Lâm, con vất vả.”
“Con xem, một đứa cũng nuôi, hai đứa cũng dắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ca-nha-tron-nuoi-me-chong-chi-co-toi-ngu-ngoc-bao-hieu/2.html.]
“Sinh thêm một đứa, cho Đại Bảo bạn.”
“Lần nhất định sẽ giúp con trông!”
“Con chỉ cần sinh, những việc khác cần con lo!”
bà, ánh đèn mờ, biểu cảm của bà trông chân thành.
Có lẽ vì đêm quá sâu, cũng lẽ vì quá mệt, khoảnh khắc đó chút hoảng hốt.
đồng ý, cũng từ chối.
hai tháng , hai vạch đỏ que thử thai, luống cuống tay chân.
Tiểu Bảo là con gái, khá quấy.
Thời gian ở cữ là từ quê lên chăm sóc.
Mẹ chồng mỗi ngày dậy sớm, ngoài ăn sáng, đến đúng giờ cơm trưa mới về.
Sau bữa trưa, bà về phòng ngủ trưa.
Đến giờ Đại Bảo tan học, bà dậy đón Đại Bảo.
Thời gian ở cữ của liên quan gì đến bà.
Mẹ nấu cơm xong, bà ăn “ngon”.
Mẹ gì, chỉ lặng lẽ bưng bát canh gà đến bên giường .
Hết ở cữ, về.
Trước khi , bà nắm tay , trong phòng nơi chồng ở, dặn chăm sóc cho bản .
Ngày thứ hai khi về quê, Tiểu Bảo nửa đêm quấy , bế con trong phòng khách.
Mẹ chồng đ.á.n.h thức, dậy vệ sinh.
Từ nhà vệ sinh , bà ngang qua phòng khách, vài giây, về phòng ngủ tiếp.
Ngày hôm , bà vẫn như thường lệ ngoài từ sớm, đến giờ cơm trưa mới về.
Lương Phàm chuyện với bà nhiều , bảo bà ở nhà giúp trông Tiểu Bảo.
Bà trả lời: “Biết .”
mỗi ngày, Lương Phàm rời khỏi nhà mười phút, bà nhất định cũng đeo túi nhỏ ngoài.
mua cherry, rửa sạch một bát nhỏ đặt bàn, phòng lấy đồ.
Lúc , bát trống , chỉ còn vài hạt.
Mẹ chồng một sofa, xem TV thong thả ăn, môi đỏ bừng.
bực, tới: “Mẹ, Đại Bảo còn ăn.”
Bà liếc một cái, nhét hết mấy quả cuối cùng trong tay miệng, dùng khăn giấy lau tay.
“Trẻ con ăn hoa quả nhập khẩu gì?”
“Nếm thử là .”
“ để cho nó quả nào…”
“ già , huyết áp cao, bác sĩ ăn đồ nhiều hơn.”
“Với , chẳng đều là cô mua ?”
“ ăn một chút thì ?”
“ ngày nào cũng giúp cô đón Đại Bảo, hoa quả cũng ăn ?”
một loạt câu hỏi của bà chặn , câu nào.
Bà chỉ chiếm đồ ăn, mà còn chiếm thứ trong căn nhà .
Điều khiển TV phòng khách là quyền trượng của bà, luôn khóa ở những bộ phim bà thích xem.
Đại Bảo gần, nhỏ giọng với : “Mẹ, con xem một lúc hoạt hình.”
tới, thử thương lượng với bà: “Mẹ, trẻ xem một tập hoạt hình thôi, chỉ hai mươi phút.”
“Xem cái gì mà xem? Ồn c.h.ế.t !”
Mắt bà rời khỏi TV, nhét điều khiển xuống m.ô.n.g.
“Ngày nào cũng chỉ xem mấy thứ vô dụng , mắt còn nữa ?”