Hắn lặng lẽ cúi đầu, khi ngẩng lên như thôi.
“Cảm giác chân tâm chà đạp, dễ chịu nhỉ?”
Ta mỉm , lời đầy ẩn ý.
Bàn tay chậm rãi siết c.h.ặ.t, ánh mắt đen dậy sóng, muôn vàn cảm xúc hiện lên.
“Kiếp ngươi chẳng mong cùng Lương Bích Nguyệt song túc song phi nhất ? Mộng thành thật , thấy ngươi vui vẻ?”
Ta ung dung xuống, thong thả .
Hắn tự giễu :
“Ta tự ăn quả đắng, c.h.ế.t yên. Thấy kết cục t.h.ả.m hại của như , Dung Chiếu, nàng thể nguôi giận ?”
Giọng hạ thấp, tựa như cầu xin.
Mười mấy năm cuối kiếp , chúng sớm là oán ngẫu.
Khi giam trong cổ tự, một đường thăng tiến, nắm giữ triều cương.
Khi đó, phò tá ấu đế, ở bên cạnh Lương Bích Nguyệt, một vạn .
Hôm nay, còn mặt mũi nào mà hỏi những lời như .
“Ngươi khi c.h.ế.t chôn ở ?”
“Thi thể treo nơi cổng thành ba ngày, chịu muôn dân phỉ nhổ, phơi thây nơi hoang dã, trở thành thức ăn cho ch.ó hoang.”
Sắc mặt khẽ biến, nhưng giọng bình tĩnh đến ngoài dự liệu.
Hắn mà chuyện khi c.h.ế.t của .
“Sau khi c.h.ế.t, hồn phách phiêu đãng nơi kinh thành ba ngày, tận mắt thấy vạn tiễn xuyên tâm, t.h.i t.h.ể treo thành lâu. Ta cũng Dục nhi con ruột , mà là huyết mạch Dung gia…”
Hóa , đều cả.
Cổ họng nghẹn , chậm rãi :
“Ta hận ông trời bất công, vì trở về , như thể chiếm hết tiên cơ, dốc sức bù đắp.”
“Dung Chiếu, nếu đời thể , vì nàng thử cho thêm một cơ hội? Ta nhất định sẽ hơn kiếp , hơn trăm , nghìn .”
Ta lắc đầu: “Kiếp về cát bụi, kiếp coi như dưng.”
Ta phẩy tay áo, tiễn khách.
15
Phụ hoàng bệnh đến giai đoạn nguy kịch, trong triều ánh mắt đều đang dõi về điện Càn Nguyên.
Đại Dận đổi chủ, e rằng chỉ trong sớm tối.
Chân mày hoàng càng ngày càng nhíu c.h.ặ.t, quầng thâm mắt mỗi ngày một đậm.
Huynh cảm nhận gánh nặng vai, nặng như ngàn cân.
Khi xuất cung hồi phủ, nhào xe ngựa, chặn đường .
Ta vén rèm , đang xe ngựa … chính là Lương Bích Nguyệt.
Toàn nàng đầy m.á.u bẩn, vết roi chằng chịt, rõ ràng chịu tư hình.
Trong Ôn phủ quả thực vài bà t.ử hung hãn, nghĩ cũng Ôn Ngọc Hành giao Lương Bích Nguyệt cho bọn họ hành hạ.
Những vết thương thấy nàng chỉ e còn nhiều hơn.
Tay nàng bám c.h.ặ.t lấy xe ngựa, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng.
“Công chúa, cứu . Ta thể cho ngài nhiều chuyện ngài . Ôn Ngọc Hành lòng lang sói, đây cố ý tiếp cận ngài…”
Nàng tưởng rằng chỉ nàng và Ôn Ngọc Hành là trọng sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-soi-tuong-cung/9.html.]
Nàng lén lút hạ thấp giọng, vì cầu sống mà tiếp tục:
“Ôn Ngọc Hành điên , cấu kết với Tam hoàng t.ử, giúp Tam hoàng t.ử lên ngôi. Tam hoàng t.ử hứa sẽ ban ngài cho .”
Ánh mắt rơi nàng .
Lúc , nàng chẳng khác gì con ch.ó vẫy đuôi cầu xin bên đường.
“Ta chỉ cầu sống. Nếu công chúa chịu cứu , nguyện hết những âm mưu của bọn họ.”
Sắc mặt nàng hoảng loạn, liên tục quanh, sợ đuổi tới.
Nàng còn nhớ , kiếp từng là Thái hậu cao cao tại thượng, buông rèm chấp chính, tôn quý vô song.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Ngươi còn nhớ những đóa Diêu Hoàng Ngụy T.ử trong điện Chương Phượng ?”
Ánh mắt lạnh lẽo xuống.
Đó là do chính tay nàng trồng.
Mẫu đơn quốc sắc, ung dung hoa quý, kiếp nàng thích nhất loài hoa .
Cũng giống như cả đời nàng đều truy đuổi vị trí mẫu nghi thiên hạ.
Sắc mặt nàng bỗng cứng , bước chân loạng choạng, ngã về phía , như gặp quỷ.
Ta về phía xa, một đám hạ nhân, bà t.ử đuổi tới.
“Bái kiến công chúa điện hạ. Phu nhân nhà bệnh nặng nhiều ngày, thần trí rõ, thường hành vi tổn thương khác, e mạo phạm đến ngài. Lão nô xin lập tức đưa bà về tĩnh dưỡng.”
Ta trầm giọng :
“Đã điên thì đưa về quản cho , đừng để ngoài hại nữa.”
Mấy lập tức xông lên, chế trụ nàng .
“Dung Chiếu! Đợi c.h.ế.t , tiếp theo đối phó sẽ là ngươi…”
Nàng trừng mắt như nứt , cảm xúc kích động đến cực điểm.
Thật ?
Chỉ sợ còn kịp đến lúc đó, c.h.ế.t tay .
“Lương Bích Nguyệt, hoàng kiếp bệnh c.h.ế.t, mà là ngươi âm thầm hạ độc chậm, đúng ?”
Trên mặt nàng thoáng qua một tia u ám, im lặng trong khoảnh khắc.
Xem , đoán đúng .
“Chuyện giữa ngươi và Ôn Ngọc Hành, liên quan đến .”
Ta tiện tay buông rèm xe, mặc kệ phía là tiếng giãy giụa, gào xé lòng của nàng .
Chó c.ắ.n ch.ó, quả thật đặc sắc.
16
Mười ngày , nhẹ xe giản hành, che giấu phận, tiến chùa Thiên Ninh cầu phúc.
Một đám ám vệ cải trang thành bách tính bình thường, lượt lẻn .
Đêm , tiếng chuông chùa Thiên Ninh vang lên sớm hơn một canh giờ.
Những nhân thủ mai phục quanh ngôi chùa , đều xử lý sạch sẽ.
Ta chỗ cao ở hậu sơn chùa Thiên Ninh, phóng mắt về phía hoàng thành, đây là một đêm ngủ.
Lương Bích Nguyệt tự cho rằng còn giá trị lợi dụng, nhưng thực Huyền Giám Ty sớm nắm rõ động tĩnh của bọn họ.
Ôn Ngọc Hành cùng Tam hoàng t.ử ước định, đêm trăng tròn, lấy tiếng chuông giờ Tý ở chùa Thiên Ninh hiệu, công hoàng thành.
đêm nay, tiếng chuông vang lên sớm một canh giờ.