Nơi cuối cùng là Kinh Trập Đường, phụ trách bắt giữ hộ vệ, phản chế thâm nhập, đảm nhiệm hành động, là “lưỡi d.a.o” của đế vương.
Ba nơi kiềm chế lẫn .
Công chúa nắm giữ ám vệ hoàng gia, xưa nay từng .
Dù chỉ quản một Chỉ Thủy Đài, cũng dễ.
“Nhi thần lĩnh mệnh, tuyệt đối sẽ khiến phụ hoàng thất vọng.”
11
Ta đang bận chỉnh đốn Huyền Giám Ty, nhận một tin mấy vui vẻ.
Ôn Ngọc Hành khi trấn áp thổ phỉ ở địa phương liều mạng chiến đấu, trúng liền mấy nhát đao.
Những sự tích như truyền về triều, đương nhiên ban thưởng.
Hắn nhanh sẽ điều về kinh.
tin tức âm thầm nhận cho thấy, đó chỉ là một màn kịch dày công sắp đặt để cầu thăng chức.
Cái gọi là thổ phỉ, cũng là do sai bố trí.
Còn ba nhát đao , thì nguy hiểm, thực chỉ là thương ngoài da.
Mà âm thầm giúp thành chuyện , giúp diễn kịch, chính là Tam hoàng t.ử.
Tam hoàng t.ử giúp về kinh.
Qua vài năm vòng vèo, bọn họ cấu kết với .
Kẻ thù ở kiếp , đời trở thành đồng minh.
Khi Ôn Ngọc Hành trở về kinh, phong Thị lang Bộ Hộ.
Hắn mang theo Lương Bích Nguyệt trở về.
Khi gặp tại phủ Quy Đức hầu, đầy vẻ hăng hái đắc ý:
“Điện hạ, sẽ chứng minh cho thấy, cần sự nâng đỡ của , vẫn thể leo lên cao mà xuống.”
Trong ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
“Ngày , sẽ hối hận vì những việc .”
câu khiến Lương Bích Nguyệt bên cạnh khẽ run lên.
Vừa chú ý thấy nàng chút thất thần.
Khi về phía Ôn Ngọc Hành, trong ánh mắt nàng hiện lên sự sợ hãi và lo lắng, thậm chí còn vài phần dã tâm và tàn nhẫn.
Ánh mắt , từng thấy trong mắt Lương Bích Nguyệt khi nàng còn là Thái hậu.
Khi đó, lẽ nàng cũng đang nghĩ cách loại bỏ mối họa trong lòng, một là xong.
Còn hiện tại, nàng cùng chịu đủ gian khổ ở Thanh Dương, nếm đủ ánh mắt lạnh nhạt khinh miệt của đời…
Đáng lẽ đây là lúc khổ tận cam lai, ngẩng cao đầu hãnh diện.
Nàng nên ánh mắt như .
Trừ phi… sự lo lắng và sợ hãi , chỉ một khả năng.
Đó là… nàng cũng khôi phục ký ức kiếp .
Và nàng nhớ sớm hơn Ôn Ngọc Hành.
Nghĩ đến đây, thật nhịn mà vỗ tay khen .
Ta cố ý :
“Ôn đại nhân quả thật thù dai nhớ lâu, chỉ hủy một mối hôn ước, mà đáng để ngài ghi hận nhiều năm như . Nếu lừa ngài, hại ngài, chẳng ngài sẽ đem đó thiên đao vạn quả ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-soi-tuong-cung/7.html.]
Lời dứt, ánh mắt Lương Bích Nguyệt né tránh, nhịn run lên.
Phản ứng như của nàng , đủ để xác nhận.
Từ nay về , đêm yên giấc, ăn ngon miệng, chỉ mới là bắt đầu.
Nàng cùng chung chăn gối, nhưng mỗi thời mỗi khắc đều sống trong nỗi bất an.
Mỗi ngày hao tâm tổn trí, chỉ sợ một khoảnh khắc lường , Ôn Ngọc Hành cũng sẽ khôi phục ký ức kiếp .
Từ đó trở , còn cái gọi là phu thê đồng lòng, chỉ còn đầy rẫy đề phòng lẫn .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Ánh mắt dừng hai họ, chỉ còn một tiếng thở dài.
Kiếp , khát khao cùng Lương Bích Nguyệt nắm tay bước lên đỉnh cao, ai cản trở.
Đời , dễ dàng kết phu thê, hề trân trọng.
Nếu một ngày tỉnh mộng, sẽ bi t.h.ả.m đến mức nào.
12
Ta cố ý tung trong Huyền Giám Ty một “mật tin tuyệt mật”, rằng mười ngày sẽ thanh trừ các ám cọc đang ẩn náu trong kinh thành.
Như , những kẻ màn trái yên nữa.
Tin “tuyệt mật” truyền khỏi cung, bọn chúng lập tức rút lui.
Chính động tĩnh giúp theo dấu vết.
Nguồn gốc của cuộc nội loạn trong cung chính là Hoài Dương Vương, đám thích khách hôm đó đều là trong giang hồ.
Còn trong Huyền Giám Ty, quả thực nội gián, những mật báo từ đất Hoài Dương đều chặn , từng đến trong cung.
Ta bẩm báo sự việc đúng sự thật với phụ hoàng.
phụ hoàng lúc lớn chuyện.
Người , đây vẫn thời cơ nhất để động đến Hoài Dương Vương.
Ta đang chờ điều gì.
Người đang chờ hoàng đăng cơ, đích c.h.é.m một trọng thần mang lòng bất chính, chấn nhiếp triều cương, nhân đó lập uy.
Những năm qua, Hoài Dương Vương an phận, ý đồ bất chính, từng chuyện từng việc, chứng cứ đều chuẩn đầy đủ.
Kiếp , tuy rõ quá trình, nhưng kết cục của Hoài Dương Vương.
Giờ nghĩ mới hiểu, đó chính là viên đá mài d.a.o mà phụ hoàng cố ý để cho hoàng .
Chuyện hôm nay, tạm thời ém xuống , giả vờ như , thể mê hoặc kẻ địch.
Phụ hoàng bệnh .
Nhìn qua chỉ là bệnh nhẹ, nhưng như đối mặt đại địch, ngày đêm tận hiếu bên giường.
Chỉ vì , mệnh của sắp hết.
Sẽ băng hà mùa thu năm nay.
Mẫu hậu mất sớm, thời gian còn của cũng đến ba tháng.
Người gọi đến bên giường, chậm rãi :
“Chiêu Dương, mấy năm nay con trưởng thành nhanh, vượt xa kỳ vọng của trẫm. Đứa bé gái cần che chở, giờ thể tự gánh vác một phương, trẫm an lòng.”
Sống mũi chua xót.
Dù là thiên t.ử, cũng tránh khỏi sinh t.ử hạn.
Ta chỉ mong quãng thời gian còn của thể trôi qua bình yên.
Người trao cho một tấm lệnh bài.