Ngày hôm , Lương Bích Nguyệt liền đến tận cửa từ hôn.
Năm đó điều kiện nào khiến nàng hài lòng.
Mãi đến tháng thứ ba khi thành , nàng trở thành trắc phi của Đông cung.
Hóa , đó chính là điều kiện nàng đưa .
Dùng vị trí trắc phi Đông cung, đổi lấy việc nàng chủ động giải trừ hôn ước.
3
Ta tỉnh đúng ngày Lương Bích Nguyệt Đông cung bàn điều kiện.
Ta vội vã chạy tới, chỉ thấy hoàng cao, ung dung uống , phong thái tôn quý.
Nghe những điều kiện Lương Bích Nguyệt đưa , chỉ khẽ lắc đầu:
“Nếu cầu phú quý danh lợi, cô gì đáp ứng. Cô chỉ một là Chiêu Dương, chỉ mong nàng cả đời thuận ý.”
“Chỉ là, Đông cung tuy hiển hách, là chốn thị phi, nếu cô trong lòng, tuyệt nàng giam cầm cả đời. Lương cô nương, hà tất chủ động dấn vũng nước đục ?”
Ta thấy lúc mặc mãng bào, ung dung đó, nhưng trong đầu hiện lên dáng vẻ bệnh nặng liệt giường ở kiếp .
“Điện hạ long chương phượng tư, dân nữ sinh lòng ngưỡng mộ, chỉ nguyện thường ở bên cạnh .”
Trong mắt hoàng thoáng qua vài phần châm biếm.
Ánh mắt nàng rực cháy, nhưng thể để một tai họa như tiếp tục ở bên cạnh nữa.
“Hoàng , gả nữa.”
Ta từ hành lang phía lao .
Trong mắt hoàng tràn đầy lo lắng, giơ tay đỡ , trách:
“Muội bệnh còn khỏi, chạy tới đây gì?”
“Muội gả nữa, hoàng cần vì mà chịu sự uy h.i.ế.p của khác.”
Lời dứt, trong mắt Lương Bích Nguyệt thoáng qua vẻ hoảng loạn, dường như từ mặt xem lời là thật giả.
Ta bổ sung:
“Muội đối với Ôn Ngọc Hành chỉ là nhất thời hứng thú, nay chán . Nếu vị hôn thê của tìm tới kinh thành, tự nhiên nên thành cho bọn họ.”
Hoàng nửa tin nửa ngờ: “Thật ?”
“Thật.”
Thấy ánh mắt nghiêm túc, giống giả dối, Lương Bích Nguyệt hoảng hốt.
“Điện hạ chẳng tình sâu nghĩa nặng với Ôn lang quân ? Vì đột nhiên đổi? Điện hạ nên suy nghĩ kỹ, hôm nay điện hạ lùi bước, sẽ vĩnh viễn thuộc về .”
“Đợi thực hiện hôn ước, điện hạ tranh giành cũng còn danh chính ngôn thuận nữa.”
Từng câu từng chữ của nàng dường như kích , khơi dậy sự để tâm của đối với Ôn Ngọc Hành.
hôm nay, dù gì nữa, cũng thể khiến d.a.o động vì thêm một chút nào.
“Thứ t.ử Ôn gia, xuất hèn kém, cùng với ngươi, một cô nương bơ vơ nơi đường cùng, quả thật xứng đôi. Bản công chúa hiếm lạ, ban cho ngươi đó. Còn vị trí phi tần Đông cung, ngươi xứng.”
Ta chút nể nang châm chọc, khiến sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, bàn tay trong tay áo siết c.h.ặ.t, dường như chịu nổi sự nhục nhã thẳng thừng , hình khẽ run.
Nàng c.ắ.n môi rời khỏi Đông cung, trong mắt khó giấu nổi oán hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-soi-tuong-cung/2.html.]
Hoàng sững :
“Dường như giờ từng thấy năng sắc bén như …”
Ta đích đến điện Thái Cực, mặt đầy triều văn võ quỳ xuống.
“Xin phụ hoàng thu hồi thành mệnh, hủy bỏ hôn sự giữa nhi thần và Ôn Ngọc Hành. Trước đây tứ hôn, thực Ôn Ngọc Hành hôn ước từ .”
“Nhi thần là công chúa Đại Dận, gương cho muôn dân, tuyệt thể đoạt yêu. Nhi thần nguyện rút lui, thành cho bọn họ.”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Quần thần trong điện đều khen công chúa đại nghĩa, cao phong sáng tiết, như lan như huệ.
Trong mắt phụ hoàng cũng lóe lên vẻ tán thưởng:
“Chiêu Dương của trẫm, thiên hạ vô song, tự nhi lang hơn xứng đôi.”
Đời , sẽ để của vì chuyện mà khó xử nữa.
Khi bước khỏi điện Thái Cực, chỉ cảm thấy cả nhẹ nhõm.
Gánh nặng của tiền kiếp và kiếp , dường như trong khoảnh khắc gỡ xuống khỏi lòng.
4
Khi Ôn Ngọc Hành chạy tới, chuyện thành định cục.
Bên ngoài mưa phùn kéo dài, chờ phủ công chúa, nhất quyết đòi một câu trả lời.
“Hôm nay công chúa cho một đáp án thỏa đáng, tuyệt đối sẽ rời .”
Tên tiểu đồng truyền tin đầy mặt khó xử.
Khi chống ô giấy dầu xuất hiện, mặt hiện lên vẻ vui mừng.
Ta thấy chật vật, nhưng vẫn dừng bậc thềm, tiến thêm nửa bước.
“Ôn đại nhân, chuyện tứ hôn đến đây chấm dứt. Chúc ngươi và Lương cô nương đầu bạc rời, phu thê ân ái.”
Trên gương mặt vốn luôn bình tĩnh của hiện lên vẻ thể tin nổi.
“Trước khi rời kinh, chúng chẳng hứa sẽ phụ ? Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, vì nàng đổi tâm ý?”
lúc , trong đầu hiện lên một đêm mưa khác.
Hắn say khướt, nắm c.h.ặ.t vai lẩm bẩm:
“Bích Nguyệt mới là thật sự hiểu , nàng hiểu hoài bão và nỗi bất cam của , hiểu tranh giành điều gì.”
“Dung Chiếu, nàng sinh là Chiêu Dương công chúa cao quý, nàng hiểu… hiểu những kẻ như chúng dốc hết sức lực mới đổi thứ gì. Ta hối hận , hối hận ngày đó coi thường hôn ước tổ bối, bỏ lỡ .”
Về , hối hận.
Ta bậc thềm cao, từ xuống :
“Ôn Ngọc Hành, nếu bảo ngươi từ bỏ con đường quan lộ , sống một đời tiêu d.a.o, ngươi bằng lòng ?”
Ánh mắt trầm xuống, hồi lâu .
“Vì ép lựa chọn? Trước nàng từng ép lựa chọn, nàng sẽ giúp .”
Nếu giúp thì ?
Kiếp khi thành mấy năm, dã tâm của ngày càng lớn, thứ còn là phú quý bình thường.