Hắn , ánh mắt phần gấp gáp:
“Tiểu Vân, … nàng vẫn luôn thích .
Chỉ là tổn thương, nên mới lựa chọn rời .
Cho một cơ hội… nhất định sẽ bù đắp, chỉ cần nàng đồng ý.”
Ta mà chỉ thấy mơ hồ.
“Ta hiểu đang gì.
một điều chắc chắn… từng thích .”
Ta , giọng thản nhiên mà chân thành:
“Nếu vì mẫu từng nuôi dưỡng suốt những năm qua…
chẳng nhẫn nại với lâu đến .”
Tạ Cảnh Ngôn lặng tại chỗ, vẻ mặt thể tin nổi:
“Những năm qua… nàng chăm sóc chu đáo như … là đang chịu đựng ?”
Ta khẽ gật đầu, giọng bình thản:
“Huynh… thật sự phiền phức.”
Ta dừng một chút, khẽ :
“Ngày đỗ trạng nguyên… chính là ngày vui nhất.
Bởi vì cuối cùng… cũng cần tiếp tục chịu đựng tính khí khó chịu của nữa.”
Lần , chuyện Tần Dịch đến cầu … chẳng hề thuận lợi như từng nghĩ.
Tạ Cảnh Ngôn lấy danh nghĩa trưởng, khăng khăng rằng đưa lên kinh thành, tìm cho một mối lương duyên “xứng đáng” hơn.
Những sính lễ mà Tần Dịch mang tới, đều chút do dự mà ném thẳng ngoài cửa.
Hắn còn dẫn theo ít gia đinh, khí thế áp đảo.
Khi Tần Dịch chịu cúi đầu, liền lệnh cho tay.
Dẫu Tần Dịch thể cường tráng, nhưng đám gia đinh tay tàn nhẫn, hề nương nhẹ, khiến nhanh ch.óng xuất hiện vô vết thương rớm máo.
Ta cảnh tượng mắt, lòng chấn động, vội vàng chộp lấy chiếc liềm đặt cạnh nhà, giọng vang lên dứt khoát:
“Tạ Cảnh Ngôn! Nếu hôm nay Tần Dịch mất một sợi tóc… nhất định sẽ tha cho !”
Nắm đ.ấ.m của Tần Dịch khựng giữa trung, ngẩng đầu , ánh mắt bừng sáng:
“Tiểu Vân…”
Ta , ánh mắt kiên định, như truyền cho một nguồn sức mạnh vô hình.
Ngay lập tức, khí thế của bừng lên, tựa như thể tiếp tục đối đầu thêm trăm trận nữa cũng lùi bước.
Tạ Cảnh Ngôn cầm liềm đối diện, đôi mắt đỏ lên như thiêu đốt, giọng lạnh đến thấu xương:
“Hắn chỉ là một kẻ quê mùa… dựa mà khiến nàng đối xử với như ?”
Nghe , nhịn bật , nụ mang theo ý châm biếm rõ rệt:
“Tạ Cảnh Ngôn, nên cảm tạ chính mới đúng.
Chính … giúp và đoạn duyên .”
Khóe môi vốn căng c.h.ặ.t của chậm rãi hạ xuống, sắc mặt dần trở nên âm trầm, đáng sợ.
Nếu cứ mãi dây dưa dứt, cũng chẳng nhắc chuyện cũ chôn sâu.
Những năm thiếu niên, lòng tự ti của luôn mong manh, dễ tổn thương.
Uyển Thanh là thiên kim của một gia đình phú thương tiếng trong trấn.
Việc nàng để tâm đến , khiến vui mừng, càng khiến thêm phần tự ti.
Mà trong trấn, ai cũng là dâu nuôi từ nhỏ của Tạ gia.
Nếu đáp tình cảm của Uyển Thanh… thì điều cần , chính là cắt đứt quan hệ với .
Năm mười sáu tuổi, suýt chút nữa một đám lưu manh kéo bãi lau sậy, định điều xa.
Đó… chính là cơ hội mà chờ đợi.
Trước khi kéo , thấy Tạ Cảnh Ngôn cùng Uyển Thanh cách đó xa, mặt là vẻ hoảng hốt.
Ta gào lên cầu cứu, nhưng chỉ do dự trong thoáng chốc, lùi từng bước, cuối cùng kéo theo Uyển Thanh bỏ .
Khi , tay chân khống chế, mùi hôi thối của đám khiến từng thở đều trở nên khó chịu.
Mỗi một phần trong cơ thể đều run rẩy, nỗi tuyệt vọng dâng lên như nuốt chửng tất cả.
Không ai , khi đó tuyệt vọng đến mức nào, thậm chí chuẩn sẵn tâm niệm cùng chúng đồng quy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-lo-la-duyen-het-o-lai-moi-la-chan-tinh/6.html.]
Ngay trong khoảnh khắc , một bóng mạnh mẽ lao tới.
Nhanh như cơn gió, dứt khoát như lưỡi đao, từng kẻ một đ.á.n.h ngã xuống đất, chẳng còn sức chống cự.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, kéo một vòng tay rộng lớn, vững chãi mà ấm áp.
Đó… là đầu tiên gặp Tần Dịch.
Hắn dường như còn tức giận hơn cả , ánh mắt lạnh lẽo, bình thản giẫm lên chân những kẻ đang rên rỉ đất, từng bước nghiền xuống chút do dự.
Giọng trầm thấp, mang theo uy h.i.ế.p rõ ràng:
“Hôm nay nếu chuyện truyền ngoài… các ngươi, một cũng đừng mong còn đường sống.”
Đợi đến khi đám bỏ chạy, vẻ hung lệ gương mặt mới dần tan , đó là sự lo lắng cùng thương xót.
Ta đưa tay lau nước mắt, khẽ lời cảm tạ.
Có lẽ sợ chuyện ảnh hưởng đến danh tiết của , nên đợi đến khi trời tối, qua thưa dần, mới lặng lẽ đưa về nhà.
Đêm đó, lưng , ánh trăng dịu nhẹ, lặng lẽ ngắm gương mặt nghiêng kiên nghị.
Hơi thở của vô tình phả lên cổ .
Chẳng bao lâu , thấy vành tai cùng phần cổ đều dần đỏ lên.
Sau khi trở về, và Tạ Cảnh Ngôn đều ngầm hiểu, chuyện … ai nhắc .
Còn hôm nay, đem tất cả phơi bày ánh sáng, vạch trần những tính toán ích kỷ của .
Tạ Cảnh Ngôn chịu nổi, siết c.h.ặ.t nắm tay, giọng lắp bắp:
“Ta… cố ý bỏ … chỉ báo quan!”
“Vậy… báo ?”
Ta , ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Hắn mấp máy môi hồi lâu, cuối cùng mới thấp giọng:
“Là… Uyển Thanh cho báo.
Nàng danh tiết của nàng ảnh hưởng, nếu chuyện lan … nàng khó mà gả chồng.”
Ta khẽ lạnh, giọng bình thản mà sắc bén:
“Vậy thì… thật cảm ơn hai ‘nghĩ’ cho .
Nếu lòng … và Tần Dịch e rằng cũng chẳng cơ hội gặp .”
Ta thẳng , từng chữ rõ ràng:
“Duyên phận giữa và Tần Dịch… chính là do các tạo nên.
Tạ Cảnh Ngôn… còn bất mãn điều gì nữa?”
Ngày và Tần Dịch thành , thím Vương mang đến một hòm đầy châu báu lấp lánh, đó là lễ mừng dành cho .
Tần Dịch đoán , lập tức bảo thím mang bộ bạc trả .
Thím chỉ hiền hòa, giọng chậm rãi:
“Tiểu Vân , gì thì , cũng đừng để bản vì tiền bạc mà chịu thiệt.”
Ta thấy cũng lý, liền mềm giọng khuyên nhủ Tần Dịch nhận lấy.
Đêm hôm , gương mặt Tần Dịch đỏ ửng, nhất quyết thực hiện lời ban ngày.
Ta từng nghĩ, một Tần Dịch trông thuần hậu như , thể nhiều “cách thức” đến thế.
Tiếng xích sắt nơi cổ chân khẽ vang lên lanh lảnh suốt cả đêm dài, như hòa cùng nhịp thở gấp gáp trong gian phòng nhỏ.
Khi mệt mỏi tựa cánh tay vững chắc của , liền thấy tiếng trầm thấp bên tai:
“Trải qua … chẳng thú vị hơn chỉ ?”
Ta nhất thời đáp , chỉ đành thầm nghĩ trong lòng—
Người … thật cách khiến lòng rối loạn.
Sau khi thành , thỉnh thoảng Tạ Cảnh Ngôn vẫn xuất hiện, thường xuyên lặng lẽ quanh quẩn gần nơi và Tần Dịch sinh sống.
Ta rời khỏi căn nhà cũ của Tần gia, cùng Tần Dịch dọn đến một tiểu viện yên tĩnh nơi trấn .
Mỗi ngày, mang theo dụng cụ đồng chăm sóc ruộng đất, còn Tần Dịch thì đến tư thục giảng dạy.
Đôi khi, sẽ gọi tới học đường, giảng giải cho đám trẻ về việc canh tác.
Bọn trẻ học thực hành, ánh mắt đầy hứng thú và tò mò.
Còn Tần Dịch thì một bên, chống cằm, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào khi .
Hễ thấy nhà ai dùng lương thực do trồng, liền giấu vẻ vui mừng, khoe khoang:
“Đây là do nương t.ử trồng đó, ngon chứ?”