BỎ LỠ LÀ DUYÊN HẾT, Ở LẠI MỚI LÀ CHÂN TÌNH

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khoảnh khắc , hiểu rõ, con đường của , vốn dĩ thể song hành.

 

Người ngoài đều cho rằng đem lòng yêu sâu đậm, nếu chẳng chăm sóc chu đến từng chi tiết nhỏ nhặt.

 

chỉ hiểu, chẳng qua là một đến từ thời đại khác, vô tình nhập thể của một bé gái tám tuổi nơi thế gian .

 

Trong thời đại xa lạ , dù mang danh nghĩa là dâu nuôi từ nhỏ, nhưng mẫu của từng một trách móc đối xử bạc đãi với .

 

Ta nhận ân tình nuôi dưỡng suốt sáu năm của bà, nên mới chấp thuận lời dặn dò, giúp Tạ Cảnh Ngôn chuyên tâm học hành, đạt công danh.

 

Đối với , đó chỉ là thành một lời hứa, một việc cần mà thôi.

 

Chỉ cần đỗ đạt, liền thể buông tay, tự do sống cuộc đời của riêng .

 

Bởi , khi Tạ Cảnh Ngôn đỗ trạng nguyên, nhận nghĩa , niềm vui trong lòng chẳng hề kém cạnh việc nhẹ nhõm vì rũ bỏ một thôn nữ quê mùa.

 

Người xưa câu, mỗi đều sở trường riêng của .

 

Nhờ hai tháng kiên trì ngừng nghỉ, cuối cùng cũng chuộc những mảnh ruộng thuộc về Tạ gia năm nào.

 

Ngày mang đất trở về, cảm nhận rõ ràng sự hài lòng nơi Tạ Cảnh Ngôn.

 

Hắn hy vọng thể giống như những tiểu thư khác, học chút nghề “nhã nhặn” để kiếm tiền nuôi ăn học.

 

Nghĩ đến đây, khỏi bật thầm trong lòng.

 

Một kẻ sống nhờ khác, xem thứ như lẽ đương nhiên.

 

“Tiểu Vân, Tạ Cảnh Ngôn nhận ngươi nghĩa , đúng ?”

 

Một giọng mang theo chút dò hỏi vang lên, kéo trở với thực tại.

 

Ta chợt hồn, bắt gặp ánh mắt Tần Dịch đang lặng lẽ dõi theo , trong đó thấp thoáng một chút mong chờ khó giấu.

 

Hắn chuyển xong bao gạo nặng, trán vẫn còn vương vài giọt mồ hôi kịp tan trong gió xuân.

 

Trong đôi đồng t.ử đen sâu thẳm , phản chiếu rõ ràng gương mặt với nụ lửng lơ, nửa như , nửa như .

 

Hàng mi dài của khẽ rung nhẹ, tựa hồ vì quá lâu mà trở nên phần bối rối.

 

Thật khó mà tin , một nam t.ử cao lớn, hình rắn rỏi như , mang trong vẻ chất phác, thuần khiết đến .

 

Trong lòng bỗng nổi lên ý trêu chọc, liền cố ý thở dài, giả vờ ưu sầu mà :

 

, Tạ Cảnh Ngôn nhận nghĩa … nhưng vẫn thể quên .”

 

“Rắc!”

 

Một tiếng vỡ thanh thúy vang lên, chiếc bát sứ tinh xảo trong tay Tần Dịch đột nhiên vỡ tan.

 

Ta giật , xuống bàn tay , thấy những mảnh sứ sắc bén cắt da thịt, để vài vết rớm máo.

 

Biết đùa quá đà, vội vàng rút chiếc khăn lụa bên hông, nhẹ nhàng áp lên bàn tay to lớn, thô ráp của .

 

Nếu là , chỉ cần động tác , vành tai sớm đỏ bừng lên như lửa.

 

, chỉ cúi đầu lặng lẽ, nét mặt trở nên trầm lắng khó đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-lo-la-duyen-het-o-lai-moi-la-chan-tinh/3.html.]

 

Phải một lúc lâu , mới thấy giọng khàn khàn của vang lên:

 

“Tiểu Vân… ngươi chỉ thấy vẻ ngoài thư sinh của Tạ Cảnh Ngôn, nhưng ngươi từng gì về ngươi ?”

 

Ta đương nhiên , gì về .

 

Năm đó, khi mười lăm tuổi, thường xuyên trở về nhà với gương mặt đầy vết bầm tím.

 

Ta hỏi chuyện, chịu , thậm chí còn tỏ khó chịu, bảo tránh xa .

 

Ta đang ở độ tuổi nóng nảy, tranh cãi, liền lặng lẽ theo mỗi khi tan học để tìm hiểu.

 

Quả nhiên, khi tới một con hẻm nhỏ nơi trấn , một nhóm thiếu niên cùng tuổi đột ngột xông .

 

Trong đám đó, còn một thiếu nữ dung mạo thanh tú, ánh mắt mang theo vẻ lo lắng khó giấu.

 

Bọn họ dùng sọt tre úp lên Tạ Cảnh Ngôn, chẳng nể nang mà đúm liên tiếp.

 

Hắn phản kháng, nhưng một chống nhiều .

 

Cuối cùng, thiếu nữ hoảng hốt chạy đến, ôm c.h.ặ.t lấy , cầu xin bọn họ dừng tay.

 

Lúc , đám mới chịu dừng , cợt đầy mỉa mai:

 

“Vãn Thanh, Tạ Cảnh Ngôn chẳng qua chỉ là một tiểu công t.ử mồ côi.

 

Trong nhà còn một nàng dâu nuôi từ bé, suốt ngày dính bùn đất, cả mùi tanh.

 

Ngươi nhất đừng gần , cẩn thận dính cái nghèo của đấy!”

 

Ta trong bóng tối, chỉ cần liếc qua cũng , bọn họ chẳng qua vì ghen ghét các cô nương để ý, nên mới cố ý nhục.

 

Nhìn Tạ Cảnh Ngôn ngã xuống đất, sắc mặt u ám, ánh mắt đầy phẫn uất mà :

 

“Các ngươi đừng bậy! Nhà nàng dâu nuôi từ bé.

 

Vương Vân chỉ là kẻ vì chiếm đất nhà mà mặt dày bám theo chịu rời .

 

Ta chẳng qua thấy nàng nơi nương tựa nên mới tạm thời thu nhận!”

 

Bước chân vốn định tiến , khựng giữa chừng.

 

Mãi đến khi bọn chúng c.h.ử.i rủa còn chút thể diện, mới thong thả cầm theo chiếc cuốc sắt, bước khỏi bóng tối.

 

Ta giơ cuốc, đập mạnh xuống đất, tạo thành một hố sâu, lạnh nhạt lên tiếng:

 

“Nếu còn dám tìm Tạ Cảnh Ngôn gây sự… cái cuốc , đảm bảo sẽ rơi trúng đầu các ngươi.”

 

Thấy vẻ mặt nghiêm túc, đám c.h.ử.i thêm một câu “hổ cái” vội vàng bỏ chạy khỏi con hẻm.

 

giúp giải quyết đám bạn đồng môn đầy ganh ghét, chẳng hề cảm kích.

 

Ngược , còn trách , rằng sự xuất hiện của khiến những lời đồn về “hổ cái” và “tiểu công t.ử” càng trở nên xác thực.

 

Trên đường trở về, cau mày, hỏi xuất hiện mặt Vãn Thanh.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận