BỎ LỠ LÀ DUYÊN HẾT, Ở LẠI MỚI LÀ CHÂN TÌNH
1
Ta vốn là đứa con dâu nuôi từ thuở bé, Tạ phủ mua về khi còn nhỏ dại, lớn lên trong mái nhà mà mang danh phận sớm định.
Thế nhưng, việc đầu tiên Tạ Cảnh Ngôn khi đỗ đạt trạng nguyên, chính là nhận nghĩa , dứt khoát phân rõ danh phận.
Ta hiểu rõ, Tạ Cảnh Ngôn mang chí lớn trong lòng, tính tình cao ngạo, tuyệt nhiên sẽ chấp nhận cưới một thôn nữ quanh năm chỉ cày cấy, nấu nướng thê t.ử.
Còn , là kẻ từng học nông học nơi hậu thế vô tình xuyên về thời cổ, dĩ nhiên xem chuyện đồng áng, canh tác còn trọng yếu hơn cả tình duyên nam nữ.
Bởi , hai bên đều thuận ý mà rời xa, chút vướng bận, mỗi về con đường riêng của .
Hắn bước tới chốn phồn hoa, tìm lấy công danh rực rỡ.
Còn , chỉ mong giữ cho một đời thanh nhàn, tự do, yên nơi thôn dã.
Nào ngờ một ngày, khi mang thai, trong học đường giảng giải cho lũ trẻ về hai mươi tư tiết khí, thì Tạ Cảnh Ngôn— lẽ đang quan nơi kinh thành— bất ngờ xuất hiện.
Sắc mặt u ám nặng nề, ánh mắt như phủ sương lạnh, nghiến răng hỏi từng chữ một:
“Tiểu Vân, đứa trẻ trong bụng ngươi… là của ai?”
Ta khẽ nhíu mày, bằng ánh mắt khó hiểu, tựa như đang một xa lạ:
“Đại ca, chẳng lẽ quên ? Ta là nghĩa của , đứa trẻ đương nhiên là của phu quân , còn thể là của ai nữa?”
…
Khi Tạ Cảnh Ngôn đỗ trạng nguyên, vẫn đang ở ngoài đồng, chăm nom đám bắp non nhú lá xanh mướt.
Thím Vương bán đậu phụ bên thôn lỡ đ.á.n.h rơi một chiếc giày, bờ ruộng vẫy tay lớn tiếng gọi , giọng vang cả một góc trời:
“Tiểu Vân! Nam nhân nhà ngươi đỗ trạng nguyên đấy!”
Tạ Cảnh Ngôn khổ học suốt hơn mười năm, ngày đêm đèn sách, chẳng kể xuân hạ thu đông, từng một ngày lơi lỏng.
Hắn đỗ trạng nguyên, đối với mà , vốn dĩ là điều sớm đoán , chẳng gì quá đỗi bất ngờ.
Ta chậm rãi bước lên khỏi thửa ruộng, mặc cho bùn đất còn vương đầy y phục, vẫn giữ dáng vẻ ung dung như ngày, thong thả trở về nhà.
Chưa kịp tới cổng, từ xa tiếng chiêng trống rộn ràng vang dội khắp nơi.
Lại gần hơn một chút, liền trông thấy Tạ Cảnh Ngôn đang lưng ngựa, dáng vẻ phong quang.
Có lẽ vì tin vui mắt, — vốn luôn nghiêm nghị chững chạc—nay hiếm khi giãn đôi mày, nơi khóe môi thấp thoáng một nụ nhàn nhạt.
nụ , khi chạm ánh mắt , liền lập tức tan biến, đó là vẻ lạnh nhạt xa cách quen thuộc, thậm chí còn ẩn chứa một tia chán ghét khó lòng nhận .
Hắn cao lưng ngựa, phong thái hiên ngang, dung mạo tuấn tú, n.g.ự.c cài một đóa hoa đỏ rực như lửa.
Đám xung quanh chen lấn xô đẩy, vô tình đưa ngay đầu ngựa của , miệng ngừng reo hò gọi là “phu nhân của trạng nguyên”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bo-lo-la-duyen-het-o-lai-moi-la-chan-tinh/1.html.]
Thế nhưng, sắc mặt Tạ Cảnh Ngôn lập tức trở nên trầm xuống, lạnh lẽo như sương đêm, cúi đầu , giọng chút cảm xúc:
“Ta ngươi từ nhỏ phụ mẫu bán Tạ phủ, dâu nuôi từ bé.
nay song đều qua đời, cũng kẻ ép buộc khác.
Ta sẽ nhận ngươi nghĩa , nếu ngươi , thể theo kinh thành.”
Những xung quanh đều sững sờ, đưa mắt mà thốt nên lời.
Ánh mắt lướt qua bộ y phục vải thô dính đầy bùn đất của , đôi mày khẽ nhíu , dường như đang chờ đợi câu trả lời.
Ta thấy rõ sự miễn cưỡng nơi đáy mắt , việc nhận nghĩa mặt chẳng qua chỉ là để chặn miệng thiên hạ, tránh mang tiếng bạc tình bạc nghĩa.
Từ đến nay, luôn coi trọng thể diện hơn bất cứ điều gì.
Ta ngẩng đầu , ánh mắt trong sáng, nụ rộng rãi như gió sớm:
“Nếu đại ca nhận nghĩa , trong nhà cũng cần lưu để hương khói cho phụ mẫu.
Kinh thành phồn hoa, xin .
Ở nơi , chỉ mong chúc đại ca kết giao bằng hữu khắp bốn phương, tiền đồ rực rỡ như gấm hoa.”
Tạ Cảnh Ngôn rõ ràng ngờ đáp ứng một cách dứt khoát như .
Hắn thoáng ngẩn , nhanh khẽ thở một nhẹ nhõm.
Hắn rời nhanh, chẳng hề lưu luyến.
Nghe , cùng lên đường còn một nữ t.ử dung nhan kiều diễm, tên gọi Uyển Thanh.
Trước khi , đưa cho một khoản bạc nhỏ, tựa như dùng tiền mà cắt đứt liên hệ giữa hai .
Ta vui vẻ nhận lấy, bởi nghiên cứu nông học cho trò, ngân lượng thì thật khó mà xoay xở.
Sau khi Tạ Cảnh Ngôn rời , thím Vương liền vội vã sang nhà , vẻ mặt đầy bất bình mà :
“Nam nhân đời phần lớn đều như thế, một khi quyền thế liền sinh lòng kiêu ngạo, tâm ý đổi dời. Ngươi tuyệt đối chớ để lòng tổn thương vì chuyện đó.”
Ta xong chỉ thấy buồn trong lòng, liền nhẹ nhàng ngắt lời thím:
“Thím , thật sự hề đau lòng. Chỉ là… một chuyện nhỏ, nhờ thím giúp đỡ.”
Thím Vương đầy ngạc nhiên, còn chỉ khẽ chớp mắt, nở nụ tinh nghịch.
Sáng hôm , thím Vương liền dẫn cháu trai của tới, giới thiệu cho quen.