BỊ VU OAN VÌ BÓ HÀNH, TÔI KHIẾN CON TRAI TRẮNG TAY

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

giơ tay chỉ về phía chiếc camera nhỏ gắn ở góc phòng khách. Dù ở đây lâu ngày, nhưng tiền điện vẫn luôn đóng đầy đủ, ngờ hôm nay phát huy tác dụng.

 

Giang Mạn thuận theo hướng tay sang, cả lập tức mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

 

Sắc mặt viên cảnh sát liền trở nên nghiêm nghị hơn.

 

“Nếu camera giám sát, phiền cô theo chúng về đồn một chuyến.”

 

Hai viên cảnh sát bước lên, mỗi một bên, xốc nách Giang Mạn dựng dậy.

 

Giang Mạn suy sụp, gào t.h.ả.m thiết:

 

“Tô Triết! Cứu em với, Tô Triết! Em tù! Cục cưng thể !”

 

Tô Triết sốt đến mức mồ hôi tuôn như tắm, vội lao tới chặn mặt cảnh sát.

 

“Đồng chí cảnh sát, xin hãy châm chước một chút, châm chước cho chúng ! Chúng đền! Bao nhiêu tiền chúng cũng sẽ đền!”

 

sang , quỳ sụp xuống.

 

“Mẹ, con xin đấy, rút đơn ! Nếu Giang Mạn đó, đời cô coi như xong, tương lai của đứa nhỏ cũng hủy theo! Mẹ thật sự cạn tình tuyệt nghĩa đến mức ?”

 

từ cao xuống nó.

 

tuyệt nghĩa? Lúc nó tung tin đồn vu khống ăn cắp, nó từng nghĩ xem cả đời hủy ? Lúc các ép ký giấy cắt đứt quan hệ, các từng nghĩ đến cảm giác tuyệt vọng của ? Tô Triết, là trưởng thành thì tự trả giá cho việc .”

 

Viên cảnh sát đẩy Tô Triết sang một bên, lạnh giọng cảnh cáo:

 

“Cản trở thi hành công vụ là tạm giam đấy, tránh !”

 

Giang Mạn cưỡng chế lôi ngoài, nhét thẳng lên xe cảnh sát.

 

Tiếng còi xe dần dần xa khuất.

 

Trong phòng khách, chỉ còn Tô Triết cùng đứa cháu gái đang ghế sofa, thút thít ngừng.

 

Tô Triết như mất hồn mất vía, bệt nền đất, hai mắt đỏ ngầu trừng trừng .

 

“Mẹ lòng ? Mẹ đích đưa con dâu của tù! Tim thể độc ác đến như !”

 

bước đến bên ghế sofa, bế đứa cháu gái khản cả tiếng lên, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành con bé.

 

“Tim độc ác, thì xứng với sự tính toán mưu mô của các ?”

 

bước tới bàn , kéo ngăn kéo , lấy một xấp kê ngân hàng dày cộp.

 

Rồi thẳng tay ném mặt Tô Triết.

 

“Anh tưởng chỉ tù thôi ? Tô Triết, mở to mắt mà xem đây là cái gì.”

 

Tô Triết run rẩy nhặt xấp kê lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-vu-oan-vi-bo-hanh-toi-khien-con-trai-trang-tay/5.html.]

 

Chỉ mới liếc qua một lượt, mặt nó tái nhợt, còn trắng hơn cả sắc mặt của Giang Mạn lúc nãy.

 

Đó là bản kê của một chiếc thẻ ngân hàng tên . Chiếc thẻ là tiền dưỡng già của , mà mật khẩu chỉ Tô Triết .

 

“Ba năm nay, lén chuyển từ chiếc thẻ ngoài 80 vạn. Toàn bộ tiền đều chuyển thẳng tài khoản của bố vợ . Tô Triết, lấy tiền dưỡng già của để nuôi cả nhà Giang Mạn. Anh xem, như gọi là ăn cắp ?”

 

Tay Tô Triết run dữ dội, xấp giấy kê rơi lả tả khắp nền nhà.

 

Nó lồm cồm bò dậy, nhào tới ôm cứng lấy chân .

 

“Mẹ! Con sai ! Con thật sự sai ! Là Giang Mạn em gái cô lấy chồng cần mua nhà, con còn cách nào nên mới…”

 

thẳng chân đá văng nó .

 

“Anh hết cách? Hết cách thì quyền ăn cắp tiền dưỡng già của ruột ? liên hệ luật sư . Nếu đến ngày mai trả đủ nguyên vẹn 80 vạn , thiếu một đồng cũng …”

 

“Chiếc xe cảnh sát tiếp theo đến đây đón , sẽ là để đón .”

 

7

 

Sáng sớm hôm , luật sư của mặt.

 

Tô Triết ghế sofa với hai quầng thâm đen sì mắt. Rõ ràng nó thức trắng cả đêm.

 

Luật sư đặt mặt nó một tờ “Thông báo Yêu cầu Chuyển trong Thời hạn” cùng một “Thư Cảnh cáo của Luật sư”.

 

“Anh Tô, đây là thông báo thu hồi tài sản bất động sản ở trung tâm thành phố, thời hạn dọn là ba ngày. Ngoài , về việc tự ý chuyển 80 vạn tiền vốn của bà Tô khi ủy quyền, nếu hôm nay vẫn thể trả, chúng sẽ chính thức khởi kiện.”

 

Tô Triết ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u, đau khổ vò tóc đến rối tung.

 

“Con trả nổi… Tiền đưa cho em gái Giang Mạn mua nhà , bây giờ con đào 80 vạn đây?”

 

Nó đột ngột ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia m.á.u.

 

“Mẹ, đang dồn con chỗ c.h.ế.t đúng ! Nhà lấy , xe lấy , giờ còn ép con trả 80 vạn! Chi bằng cầm d.a.o g.i.ế.c c.h.ế.t con luôn !”

 

đối diện nó, thong thả nâng tách lên nhấp một ngụm.

 

“G.i.ế.c là phạm pháp, rảnh đến mức chuyện đó. Thiếu nợ thì trả nợ, đó là đạo lý hiển nhiên. Anh gan lấy tiền của để tỏ vẻ hào phóng, thì cũng gan gánh lấy hậu quả.”

 

Tô Triết như lên cơn điên, bất ngờ lao tới bàn, chộp lấy con d.a.o gọt hoa quả, kê thẳng lên cổ .

 

“Được! Con trả nổi! Vậy con lấy cái mạng trả cho ! Mẹ đòi tiền ? Mẹ cứ mở to mắt con c.h.ế.t ngay mặt , như lòng !”

 

Luật sư giật , vô thức lùi một bước.

 

Còn , đến mí mắt cũng chẳng buồn chớp.

 

“Tô Triết, năm ba tuổi, chỉ vì nhà trẻ mà lăn đất ăn vạ. Năm mười tuổi, vì mua điện thoại cho dọa tuyệt thực. Bây giờ ba mươi tuổi đầu , học thêm cái trò lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p ?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận