thu dọn hành lý.
Chỉ trong một thời gian ngắn ở đây, từ một chiếc vali nhỏ ban đầu giờ thành ba thùng lớn.
Chiếc gối ôm hoạt hình ghế treo ngoài ban công, bảng tên đôi dán cửa phòng, khăn trải bàn màu hồng, cặp ly gốm xanh hồng mới mua kệ...
Căn phòng trông vẻ vẫn y như lúc mới đến, nhưng dường như chẳng còn gì giống như xưa nữa.
Đi đến cửa, khựng một lát, cuối cùng để một tờ giấy nhắn bàn.
[Đội trưởng Trần mến, cảm ơn nhiều vì chăm sóc em suốt thời gian qua. Từ ơn cứu mạng khỏi tay bọn bắt cóc, đến việc giới thiệu việc , nấu bữa sáng... từng việc lớn nhỏ em đều sẽ ghi nhớ.]
[Dù em thích , nhưng nếu cuối cùng chúng thể thuộc về , vẫn mãi là hùng trong lòng em.]
[Anh đúng, hôn ước từ đời ông bà đúng là chuyện cổ hủ . Hai ở bên dựa tình cảm thực sự. Em tôn trọng lựa chọn của , chúc hạnh phúc.]
[Đã phiền lâu như , em nghĩ cũng đến lúc .]
[Trân trọng. Đừng tìm em.]
Để mấy dòng đó, bắt taxi thẳng sân bay.
đặt vé Tam Á, nghĩ cần một môi trường mới để bắt đầu cuộc sống.
Chuyến bay hoãn 15 phút so với dự kiến.
ngoài cửa sổ, ngắm thành phố xa lạ mà thuộc cuối, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.
Vừa định bước qua cửa soát vé thì...
"Nhiễm Nhiễm!"
khựng , cứ ngỡ nhầm.
"Nhiễm Nhiễm!"
ngoảnh , bắt gặp một hình bóng mà ngày đêm nhung nhớ.
Anh chạy đến nhanh, thở dồn dập, dáng vẻ chút chật vật, thậm chí là lôi thôi khác hẳn ngày thường.
Khi gần, mới thấy rõ quầng thâm đậm mắt .
Anh lao đến ôm chầm lấy thật c.h.ặ.t khiến hình vì bất ngờ.
Đôi mắt đỏ hoe, , dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau vệt nước má .
Hóa từ lúc nào .
"Đồ ngốc ."
…
Trần Nhiên bưng đĩa thức ăn cuối cùng từ trong bếp , xuống đối diện .
"Tại bỏ ? Những lời đó ý nghĩa gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-coc-toi-de-toi-goi-chong-den-tiep-dai/chuong-7.html.]
"Ở miếu Nguyệt Lão, em thấy hết ."
Anh dùng ánh mắt "hận sắt thành thép" : "Thế tại em chờ về để hỏi cho rõ?"
"Còn cần thiết ?"
nữa .
Anh thế là ý gì?
Chẳng lẽ cứ đó, tận mắt thương tự tay đ.â.m tim thì mới thỏa lòng chắc?
"Vậy em giải thích một lời nào ?"
"Anh cần thiết giải thích với em."
Anh bất lực thở dài một tiếng: "Đó là đồng nghiệp của , con hai tuổi ."
Mắt trợn tròn, Trần Nhiên bằng ánh mắt thể tin nổi, như lên mặt mấy chữ: Không ngờ là loại đó luôn đấy?.
Thấy bắt đầu suy diễn lung tung, vươn tay bóp mạnh má một cái: "Em nghĩ cái gì bậy bạ đấy? Bọn lúc đó đang nhiệm vụ."
Nói xong, rút điện thoại , mở một mẩu tin tức địa phương đưa cho xem: "Gần đây, cảnh sát thành phố triệt phá một tập đoàn buôn lậu ma túy lớn, đồng thời tóm gọn bộ các thành viên chủ chốt đang ẩn náu tại miếu Nguyệt Lão."
"...Vậy nên, hôm đó hai đang diễn kịch?"
Trần Nhiên bất lực gật đầu.
nhất thời gì, trong lòng chút bực bội, nhưng chẳng rõ là đang giận giận .
Trần Nhiên quan sát những biểu cảm đổi mặt , từ trong túi áo lấy một món đồ đặt lên bàn.
"Xem xem đây là cái gì?"
ngẩng đầu : Là cặp khóa bình an mà vứt !
Nút thắt cánh bướm dây vẫn y hệt như lúc tự tay buộc .
Anh nắm lấy cổ tay, tỉ mỉ đeo cho , đó còn huơ huơ cổ tay mặt , ở đó cũng đang đeo một chiếc y hệt.
…
Trong căn phòng tân hôn dán đầy chữ "Hỷ" đỏ rực, cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ đúng mỗi cái đầu.
Trần Nhiên từ phòng tắm bước , thấy đôi mắt tròn xoe đang chằm chằm, khẽ : "Sao như thế?"
"Ông xã, lừa em."
Anh thì ngơ ngác: "Anh lừa em cái gì?"
"Lần bảo là đợi em kết hôn sẽ thế nào để hai ngủ với mà thai. giờ em kết hôn xong , vẫn chẳng gì cả."
"Haha." Trần Nhiên nhịn , tắt đèn xoay leo lên giường.
"Em sẽ ngay bây giờ đây."