Chị Lan nhận tâm sự của , ghé tai bảo: "Sao thế, cãi với Tiểu Nhiên ?"
"Dạ , chỉ là dạo bận quá."
Chị Lan thở dài an ủi: "Nghề nghiệp của nó thế, em quen dần . Cũng vì nó bận, tính lầm lì chẳng bao giờ chủ động, nên hễ nó rảnh là em chớp thời cơ mà 'tấn công' ngay chứ!"
Đầu óc như bừng sáng, trong đầu chỉ quanh quẩn đúng 5 chữ: "Chớp thời cơ tấn công".
Về đến nhà trong tình trạng ngà ngà say, mở cửa , đụng ngay Trần Nhiên tắm xong bước từ phòng tắm.
Chẳng là do men do lời chị Lan tác động, hùng hổ tiến đến mặt , một tay chống lên cửa phòng tắm, tay lôi từ trong túi một khẩu s.ú.n.g... đồ chơi, dí thẳng trán , học theo giọng điệu tên bắt cóc hôm nọ, gằn giọng:
"Đội trưởng Trần, mạng của giờ trong tay . Nếu chịu yêu , sẽ nổ s.ú.n.g!"
Trần Nhiên một màn cho dở dở .
Anh liếc khẩu s.ú.n.g đang dí trán , bất lực : "Thế em b.ắ.n ."
Máu nóng trong bốc lên: "Anh thà c.h.ế.t chứ thèm ở bên em ?!"
Nói xong, dứt khoát bóp cò.
Chỉ một tiếng "tạch" khẽ vang lên.
Một ngọn lửa nhỏ xíu nhảy nhót đầu nòng s.ú.n.g của .
Trần Nhiên buồn bất lực thở dài một tiếng, đoạt lấy chiếc bật lửa hình khẩu s.ú.n.g tay , bất ngờ bế bổng lên theo kiểu công chúa, đặt về giường.
chịu yên, tay vẫn cố chấp túm c.h.ặ.t lấy chiếc khăn tắm đang quấn ngang hông .
Trần Nhiên cứng đờ tại chỗ, hai tay cuống cuồng giữ c.h.ặ.t hai mép khăn, đôi má đỏ bừng : "Ngoan nào, buông tay , nấu canh giải rượu cho em."
"Em buông đấy, trừ khi..."
"Trừ khi ?"
"Anh gần đây, em thầm cho mà ."
Bị nắm thóp "vũ khí bí mật", Trần Nhiên đành chiều theo ý , khom sát gần một chút.
"Gần chút nữa mà..."
"Gần thêm tí tẹo nữa thôi..."
Tai của Trần Nhiên lúc sát sạt bên môi , đầu hàng một con ma men như : "Gần hết mức đấy, nào."
nở nụ gian xảo, hai tay vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy cổ , mượn lực xoay một cái.
Trần Nhiên kịp đề phòng, cứ thế đè nghiến xuống .
"Trừ khi... ở đây ngủ với em, hi hi hi."
Nói xong, mãn nguyện áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Đến tận trưa hôm , mới lờ đờ mở mắt, mệt mỏi dậy.
Đầu đau như b.úa bổ, theo thói quen đưa tay quờ quạng bàn cạnh giường tìm điện thoại, kết quả chạm ngay khẩu s.ú.n.g đồ chơi.
trố mắt khẩu s.ú.n.g, não bộ đóng băng mất mấy giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bat-coc-toi-de-toi-goi-chong-den-tiep-dai/chuong-5.html.]
Tại bàn cái thứ ?
Quay sang bên cạnh, ngoài điện thoại còn một ly nước mật ong ấm áp.
Trong chớp mắt, ký ức cơn say như thủy triều ùa về.
Khi nhớ đến đoạn dũng cảm túm khăn tắm của , sụp đổ, vội vàng rúc đầu chăn như một con đà điểu.
"Nhục nhã quá... c.h.ế.t quách cho xong..."
Sau nửa giờ đồng hồ đấu tranh tư tưởng, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, mang theo tâm thế "tráng sĩ kinh kha" bước khỏi phòng.
chuẩn sẵn kịch bản để tự thú với Trần Nhiên về hành vi quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c của .
Thế nhưng, ngó quanh một vòng, Trần Nhiên dường như nhà.
thở phào nhẹ nhõm, vệ sinh cá nhân đơn giản.
Đầu óc rối bời khiến bồn chồn yên, thế là quyết định ngoài dạo cho khuây khỏa.
Vừa xuống lầu, ánh mắt hút c.h.ặ.t một cửa hàng đồ dùng và bé.
Như sực nhớ điều gì đó, tiến thẳng trong.
…
Lúc Trần Nhiên về nhà, đang giữa phòng khách nghiên cứu cách sử dụng của đống đồ và bé mua.
Anh ngẩn , ngơ ngác : "Sắp trẻ con đến chơi nhà ?"
"Dạ ." vẫn dám thẳng , chỉ cúi đầu lí nhí đáp.
"Thế em mua mấy thứ về gì?"
"... Em dùng chứ gì."
"Đang yên đang lành em dùng đồ của bà bầu với trẻ con cái gì thế?"
"Em... em t.h.a.i , chẳng lẽ nên chuẩn ?"
Nghe xong, mặt Trần Nhiên biến sắc như sét đ.á.n.h ngang tai, sững , trân trân.
Thấy biểu cảm đó của , lòng bỗng chốc tủi vô cùng, tính tiểu thư nổi lên:
"Em m.a.n.g t.h.a.i con của đấy, cái vẻ mặt đó là ý gì? Định quất ngựa truy phong, chịu trách nhiệm đúng ?"
Vẻ sững sờ mặt Trần Nhiên chuyển thành hoang mang tột độ: "Em t.h.a.i với hồi nào?!"
phồng má tức tối: "Thì đêm qua đấy! Chúng ngủ cùng , con thì con ai?"
"Ha ha ha..."
ngây Trần Nhiên đến mức chảy cả nước mắt.
Chẳng lẽ vui quá hóa rồ ?
"Có gì buồn thế ạ?"