“Đủ .” Trần Chính Hồng mất kiên nhẫn cắt ngang lời bà , “ loại thông gia như bà.”
Ông , về phía .
“Vãn Thu, cháu tự quyết định . Ba món nợ , cháu tính như thế nào?”
tại chỗ, vết thương nơi khóe miệng vẫn còn âm ỉ đau.
Hứa Ngôn đang bệt đất, gương mặt từng khiến cảm thấy vô cùng yên tâm , lúc xí đến cực điểm.
Rồi sang Lý Phượng Kiều với hai bên má đỏ sưng.
hít sâu một .
“Cậu, chuyện căn nhà, thứ lấy là di sản bố để cho cháu, chuyện thể chỉ đơn giản là trả tiền coi như xong. Cái tát đ.á.n.h cháu, cháu báo cảnh sát, giám định thương tích, nên xử lý thế nào thì cứ xử lý như thế. Còn chuyện nhận hối lộ, đó là việc nội bộ của hãng luật các , cháu can thiệp.”
sang Lý Phượng Kiều đang quỳ đất.
“Còn bà—— nãy trong phòng trang điểm, chẳng bà lúc dâng dập đầu với bà ba cái ? Còn dập đầu xong thì chuyện coi như bỏ qua.”
Toàn Lý Phượng Kiều run lẩy bẩy, còn nửa điểm kiêu ngạo hung hăng như lúc nữa.
từ cao xuống bà , nhấn từng chữ một.
“Muốn lấy đơn bãi nại của để đổi lấy việc giảm nhẹ hình phạt, hai con bà bây giờ đại sảnh, mặt bộ họ hàng, dập đầu với ba cái.”
Hứa Ngôn đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt đỏ ngầu đầy tia m.á.u.
“Thẩm Vãn Thu... cô... cô đây là lấy mạng ...”
“Mạng ?” lạnh, “thứ rẻ rúng như , lấy để gì?”
Có lẽ vì thấy ý nương tay, Lý Phượng Kiều c.ắ.n răng dậy khỏi mặt đất.
Bà đến bên cạnh Hứa Ngôn, cúi xuống, dùng sức kéo cánh tay .
“Con trai... lên...”
Hứa Ngôn hất tay bà : “Mẹ! Mẹ đừng xen nữa!”
“Không dập đầu, con sẽ tù!” nước mắt Lý Phượng Kiều rơi lộp bộp, “Mười năm! Những mười năm đấy! Con bảo sống kiểu gì đây!”
Bà xổm xuống ôm lấy đầu Hứa Ngôn, hai con ôm thành một đoàn.
Cuối cùng, buông xuôi là Hứa Ngôn.
Anh cúi đầu, như một mất hồn, chậm rãi bước về phía cuối hành lang.
Lý Phượng Kiều theo phía , lau nước mắt lảo đảo bước .
Hai họ đến mặt đám họ hàng, .
Hứa Ngôn đỏ hoe mắt, quét một lượt những gương mặt quen thuộc .
Những gương mặt từng khen “ tiền đồ”, “đứa con hiếu thảo”, “niềm tự hào của cả làng”.
Sau đó chậm rãi cúi , hai đầu gối nện xuống nền gạch, phát một tiếng trầm đục.
Lý Phượng Kiều cũng quỳ xuống theo.
“Cốp——”
“Cốp——”
“Cốp——”
Đám họ hàng lặng như tờ.
Có bịt miệng , mặt sang chỗ khác.
Hứa Ngôn ngẩng đầu lên, trán dập rách da, rỉ một chút m.á.u, hòa lẫn với nước mắt mà chảy xuống.
cách đó vài bước, lặng lẽ tất cả.
Trong lòng chút cảm giác hả hê nào, chỉ một sự bình lặng trống rỗng.
Bảy năm tình cảm, tám triệu tệ di sản, một đứa con, một lễ cưới.
Đến cuối cùng, cũng chỉ đáng đổi lấy ba tiếng dập đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-tuyen-bo-di-chuc-trong-le-cuoi-toi-khien-anh-ta-mat-sach/7.html.]
, khoác lấy cánh tay của Trần Chính Hồng.
“Cậu, chúng thôi.”
Hứa Ngôn đợi đến ngày bản án tuyên.
Anh chịu nổi chênh lệch giữa việc từ một thiên chi kiêu t.ử ngưỡng mộ rơi xuống thành một kẻ tù tội.
Vào một buổi chiều gió êm nắng , nhảy xuống con sông nhỏ ở quê nhà.
Khi dân làng phát hiện , là ba ngày .
Thi thể thuận theo dòng nước trôi đến cây cầu đá ở hạ lưu, một cành cây khô chặn .
Lúc vớt lên, cả ngâm đến trắng bệch và sưng phồng, ngũ quan đều mờ , còn nhận dáng vẻ ban đầu.
Trong túi áo vest của chỉ một cuốn chứng chỉ hành nghề luật sư.
Lý Phượng Kiều phát điên ngay lúc nhận xác.
Bà ngây lâu, mới nhào tới ôm lấy cái xác biến dạng đến còn hình , lúc thì lúc thì , miệng lặp lặp : “Con trai tiền đồ... con trai luật sư lớn ở thành phố... lương năm mấy triệu tệ...”
Về bà đưa trở làng, ngày nào cũng tảng đá cửa nhà, gặp ai cũng hỏi: “Anh thấy con trai ?”
Không còn ai đáp bà nữa.
Dì của Hứa Ngôn từng tới một , đón bà viện dưỡng lão, nhưng bà sống c.h.ế.t chịu, cứ : “ ở nhà chờ con trai , tối nay nó còn về ăn cơm.”
phẫu thuật phá t.h.a.i ở bệnh viện nhất thành phố.
Nằm bàn mổ, ngọn đèn phẫu thuật đỉnh đầu, nước mắt lặng lẽ chảy trong tai.
Đứa trẻ đến đúng lúc.
Cha của nó xứng , dũng khí để nó đến với thế giới , mang theo cái mác “con của tội phạm” mà sống hết một đời.
Ca phẫu thuật diễn nhanh.
Lúc tỉnh , đang bên giường bệnh, nắm lấy tay , một lời nào.
Ngoài cửa sổ phòng bệnh, ánh nắng .
bán căn nhà đó .
Tám triệu tệ, thiếu một xu nào trở tài khoản của .
để một triệu tệ cho , xem như cảm ơn ông chăm sóc trong những năm qua.
Ông nhận, nguyên vẹn chuyển tiền thẻ của , còn chuyển thêm hai triệu tệ nữa.
Kèm theo đó là một câu nhắn: “Cháu sống , chính là lời cảm ơn lớn nhất dành cho .”
Cuối cùng vẫn từ chức ở trường học, đặt một vé máy bay đến Zurich.
Khi máy bay lao xuyên qua tầng mây, ngoài cửa sổ là một mảng trắng sáng ch.ói mắt.
ngả lưng ghế, khép mắt .
Trong đầu hiện lên nhiều hình ảnh.
Lúc bố còn sống, cả nhà quây quần bên bàn ăn bữa cơm tất niên.
Lần đầu Hứa Ngôn nắm tay , lòng bàn tay là mồ hôi.
Ngày diễn lễ cưới đó, cẩn thận nhấc váy cưới bước qua hành lang dài, trong lòng ngập tràn những mong chờ về tương lai.
Tất cả đều qua .
Sau khi khỏi nhà ga, dừng bên đường, một thẻ điện thoại địa phương mới.
ngẩng đầu lên, dãy Alps phía xa phủ tuyết trắng quanh năm tan, ánh bình minh ánh lên một màu vàng nhạt.
Gió lạnh, mang theo mùi của cây thông và đất ẩm.
hít sâu một , bẻ đôi chiếc thẻ điện thoại cũ ném thùng rác bên đường.
Sau đó kéo c.h.ặ.t áo khoác, bước về phía sắc vàng .
HEEST