Cô dồn hết hận thù lên .
Một khi gặp khách hàng một , cô bất ngờ lao xe .
Thế là.
nữa trong bệnh viện vì tai nạn.
14
Khác với do Kỷ Cảnh Ngôn vô tình gây , là cố ý gây thương tích.
Hạ An Nhiên chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm pháp luật, hoặc đưa cơ sở điều trị bắt buộc.
Cô còn đường lui.
t.a.i n.ạ.n mang đến một kết quả ngoài dự đoán.
khôi phục bộ ký ức.
nhớ cách yêu Tần Dịch Phong, nhớ từng bước gây dựng công ty nhà họ Tần, nhớ những d.a.o động vì Hạ An Nhiên, nhớ từng tổn thương, từng phản bội mà dành cho .
Ký ức ùa về như sóng lớn.
gần như nghẹt thở.
Nếu đây chỉ ghét bằng lý trí, thì bây giờ sự chán ghét trở nên cụ thể, khắc sâu tận xương tủy.
Mỗi thở đều đau rát.
Thật ghê tởm.
Nửa năm qua.
từng sống quá mức hèn mọn vì .
Có lẽ Tần Dịch Phong cuối cùng cũng nhận sai lầm, hoặc nhận tình cảm của .
Tóm , khi nhớ tất cả, cầm nhẫn tới cầu hôn.
Anh hỏi thể gả cho .
trả lời.
Anh quỳ nhà suốt một đêm.
Sáng hôm , gọi cảnh sát tố cáo quấy rối.
Khi đưa , hề đầu .
Tình yêu đến muộn, thậm chí còn bằng cỏ dại ven đường.
sẽ vì nó mà rung động nữa.
Chẳng bao lâu , công ty của bên bờ phá sản, còn gánh một khoản nợ lớn.
Mẹ vốn mắc bệnh tim, tin liền đổ bệnh, từ đó gượng dậy nổi.
Bà nhiều tìm , nhưng gặp.
Bà từng đối xử với , cũng chân thành đáp .
Chúng còn nợ .
từng nghĩ sự sụp đổ của nhà họ Tần là tất yếu.
Bởi Tần Dịch Phong bao giờ thật sự tập trung công việc, cũng năng lực kinh doanh.
ngờ, còn một thế lực khác âm thầm tác động.
Bởi Kỷ Cảnh Ngôn hỏi :
“Món quà em thích ?”
15
ngạc nhiên, thật cần .
Anh :
“Em thấy trong câu chuyện của em, vai trò của quá mờ nhạt ?
Nếu gì, chẳng giống như từng tồn tại?”
bật vì suy nghĩ trẻ con .
“Đây vốn là câu chuyện của em.
Anh chỉ là nam phụ.
Dù , em cũng sẽ tha thứ cho , cũng sẽ tự đ.á.n.h bại .
Đó là cái giá trả.”
“Em vẫn mạnh mẽ như .”
“Như ?”
“Anh từng , em từ lâu .”
Theo lời kể.
Năm học cấp hai, từng đến công ty của bố đòi tiền chữa bệnh cho bà nội, còn dọa nếu ông lo liệu sẽ kiện tòa.
Khi đó Kỷ Cảnh Ngôn cũng mặt.
Anh lớn hơn vài tuổi, nghiệp đại học tiếp quản việc kinh doanh gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-bo-toi-lai-trong-le-cuoi-de-di-bao-ve-tra-xanh/7.html.]
Anh đến bàn chuyện hợp tác với bố .
Không ngờ chứng kiến cảnh cứng đầu tranh luận.
“Anh từng thấy cô bé nào bướng bỉnh như .
Có một sự kiên cường vượt xa tuổi tác.
Lúc đó nghĩ, em nhất định sẽ giỏi, thậm chí thua bố .”
“Tất nhiên . Ông chỉ là một đàn ông trọn vẹn trách nhiệm mà thôi.”
Chúng cùng bật .
Đó là đầu tiên tin cái gọi là duyên phận.
Hóa nhiều năm chúng từng lướt qua đời , vòng vo bao nhiêu năm mới gặp .
Sau đó, thật sự chuyển cho một triệu, là tiền bồi thường.
sững .
Anh định kết thúc thứ ?
lúc hụt hẫng, :
“Đây là trách nhiệm của .
Việc em thương vốn là của .
Nếu em hiểu theo cách khác… thì cứ xem như sính lễ .”
lập tức lắc đầu:
“Em nghĩ nhiều. Em kết hôn.”
còn kiếm đủ tiền.
sẽ vì đàn ông mà ngã thêm nào nữa.
16
Sau .
bận mở rộng quy mô công ty.
Còn chuyện của Tần Dịch Phong, chỉ khác kể .
Gia Hân , khi phá sản, một sang châu Phi, gặp bạo loạn, đến nay sống c.h.ế.t rõ.
Mẹ tin, nhồi m.á.u cơ tim, lâu thì qua đời.
Hạ An Nhiên cuối cùng chẩn đoán mắc rối loạn tâm thần.
Cô đưa cơ sở điều trị, thỉnh thoảng vẫn lẩm bẩm:
“Lâm Tịch Dao, cô … đừng cướp Tần Dịch Phong của … là của …”
Khi những điều đó, còn cảm xúc.
Họ chỉ là những từng ngang qua cuộc đời .
Về phần Tần Dịch Phong.
hối hận vì từng yêu .
Bởi nếu xóa bỏ bất kỳ đoạn nào trong quá khứ, cũng sẽ trở thành của hôm nay.
từng một câu thế :
“Phần lớn phụ nữ dành cả đời để chứng minh hai điều.
Một là đủ .
Hai là xứng đáng yêu.
Chỉ ít sớm tỉnh ngộ, còn tìm kiếm sự công nhận từ khác.
Bởi họ hiểu rằng, so với việc chứng minh cho ai đó thấy,
Tự yêu thương bản mới là bài học quan trọng nhất của cuộc đời.”
.
Gặp ai, ai yêu, ai tổn thương… thực quan trọng.
Quan trọng là tất cả, thể trở nên hơn, học cách yêu chính .
may mắn.
Vì hiểu điều đó.
Ai ở bên , sẽ nhận niềm vui và bình yên.
Ai bỏ lỡ , đó là tiếc nuối của họ.
Tần Dịch Phong.
Chỉ đơn giản là đủ may mắn.
Còn Kỷ Cảnh Ngôn đủ may mắn …
Phải xem thể hiện thế nào trong tương lai.
HẾT.