Bạch Nguyệt Quang Thật Xứng Với Còng Số 8
Chương 4
Dù bận tiếp khách đến khuya, anh ta cũng nhất định về nhà.
Thậm chí, điện thoại của anh ta tôi có thể tùy ý xem, chưa bao giờ có liên hệ gì với người phụ nữ nào ngoài công việc.
Chính vì anh ta đối xử tốt với tôi như vậy, tôi mới luôn mong đợi ngày được khoác lên mình bộ váy cưới vì anh ta.
Nhưng tôi không ngờ, tất cả mọi thứ đều tan vỡ trong hôm nay.
Cuối cùng, tôi đã hiểu rằng, trong lòng Lục Tuyên, tôi vĩnh viễn không thể so với Tạ Văn.
Trước đây, Lục Tuyên từng kể với tôi rằng anh ta và Tạ Văn đã yêu nhau bốn năm.
Khi tốt nghiệp đại học, họ hẹn cùng nhau ra nước ngoài du học.
Nhưng đúng lúc đó, mẹ của Lục Tuyên đột nhiên lâm bệnh.
Cuối cùng, anh ta đã không ngồi lên chuyến bay đến Anh Quốc.
Vậy nên, anh ta luôn cảm thấy bản thân có lỗi với Tạ Văn.
Sau khi quen tôi, anh ta từng thề độc rằng đã không còn tình cảm với cô ta.
Hơn nữa, trong suốt tám năm qua, anh ta gần như chưa bao giờ nhắc đến cô ta, đến mức tôi đã hoàn toàn quên mất người này.
Nhưng tôi đã sai.
Bạch nguyệt quang chung quy vẫn là bạch nguyệt quang.
Dù là tám mươi năm sau, sự xuất hiện của Tạ Văn vẫn có thể khơi gợi lại phần mềm yếu nhất trong trái tim anh ta.
Tôi nhìn chằm chằm vào Lục Tuyên, càng nhìn càng cảm thấy ghê tởm.
Bất ngờ, tôi bước lên, tát anh ta một cái thật mạnh: “Lục Tuyên, anh đúng là một tên khốn nạn!”
Lục Tuyên ôm mặt, cúi gằm đầu xuống, không dám nhìn tôi.
Tạ Văn ở bên cạnh bỗng mở miệng: “Tần Thi, cô và Lục Tuyên ở bên nhau vốn dĩ là một sai lầm. Những gì cô có thể cho anh ta, tôi đều có thể cho, mà còn gấp mười, gấp trăm lần. Nhưng những gì tôi có thể cho anh ta, cô thì không thể.”
Tôi hiểu, lời của Tạ Văn không sai.
Cô ta là con nhà cán bộ cao cấp, gia cảnh tốt hơn tôi nhiều, lại từng du học ở nước ngoài.
Nói về học vấn, về điều kiện gia đình, tôi đúng là không bằng cô ta.
Nhưng, vậy thì sao?
Ít nhất, về nhân cách, tôi có thể đè bẹp cô ta.
Tôi quay đầu nhìn Tạ Văn, đột nhiên bật cười: “Đúng, cô cũng là một con khốn nạn, không hơn không kém.”
“Cô!”
Tạ Văn tức giận định đánh tôi, nhưng bị Lục Tuyên cản lại.