BA TÔI CƯỚI BẠCH NGUYỆT QUANG VỀ LÀM MẸ KẾ CHO TÔI
1
Khi cô em kế lén lút bỏ bột hồng hoa chén nước đường đỏ của .
ngày thi đại học, bụng đau quặn từng cơn như d.a.o cứa, cuối cùng khiêng thẳng khỏi phòng thi.
Máu kinh loang , nhuộm đỏ gần nửa chiếc ghế .
Ba thờ ơ buông một câu: “Em con vẫn chỉ là trẻ con thôi.”
Mẹ kế bụng mang chửa nặng nề, mỉa: “Kinh nguyệt bình thường thể nhiều đến ? Chắc là mắc thứ bệnh gì dơ bẩn !”
Bà nội lộ rõ vẻ chán ghét: “Thi với chả cử mà cũng lết bệnh viện. Suốt ngày ốm yếu tốn tiền, chi bằng c.h.ế.t quách cho xong!”
vì mất m.á.u quá nhiều mà lìa đời trong uất ức.
Lần nữa mở mắt , về thời điểm khi em kế kịp tay bỏ t.h.u.ố.c.
lặng lẽ thu chén nước đường đỏ , đổi thành ly an thần vốn của kế.
Đêm hôm đó, tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi lầu, kéo dài suốt cả một đêm.
Kiếp , đáng lẽ dễ dàng c.h.ế.t như .
Bà nội tiếc tiền viện phí, cho ở theo dõi, thẳng tay rút ống truyền dịch lôi — đứa đang thiếu m.á.u đến hoa mắt — lê từng bước suốt năm cây về nhà.
“Chưa từng phụ nữ nào xui xẻo đến mức c.h.ế.t vì hành kinh cả.”
“Huống hồ kế mày còn hai tháng nữa là sinh, tiền sữa bột với tã bỉm chẳng lẽ c.ầ.n s.ao?
Mày nghĩ cho lớn một chút ?”
Bác sĩ đề nghị kê “Amoxicillin” để ngừa nhiễm trùng.
Bà nội dứt khoát xua tay: “Không cần, trong nhà t.h.u.ố.c .”
Sau đó bà lôi “Aspirin” — vốn dùng chống huyết khối — nhét thẳng miệng .
Amoxicillin, Aspirin.
Chỉ khác cái tên, nhưng đoạt mất cả mạng sống của .
Sợ lén khám , khi ngoài bà còn khóa trái cửa phòng.
“Con gái bây giờ đúng là yếu đuối quá chừng.”
Bà nhốt , quên bẵng trong căn phòng kín.
Ngày hôm , công ty của ba tổ chức chuyến du lịch năm ngày đến Tam Á.
Ông là giám đốc, thể dẫn theo nhà.
Trừ , tất cả đều rời .
Căn nhà bỏ trống suốt năm ngày liền.
Cho đến khi hàng xóm ngửi thấy mùi lạ báo cảnh sát, t.h.i t.h.ể mới phát hiện.
Gia đình buồn bã, hối hận, cũng chẳng đau lòng… bởi kế sinh con.
Nhà họ Lục hân hoan đón chào một bé trai bụ bẫm.
Bà nội thậm chí còn cho rằng lúc tổ chức tang lễ thì quá xui xẻo.
Hậu sự của , bà giao hết cho dịch vụ mai táng xử lý.
Từ đầu đến cuối, chẳng một nào lộ diện.
hiểu nổi.
Tại luôn dè dặt, luôn cố lấy lòng, tranh giành tình cảm với em kế, khiến ba khó xử…
Mà cuối cùng vẫn nhận kết cục t.h.ả.m thương như thế?
Thật quá oan ức.
khao khát sống thêm một nữa.
Khi mở mắt , trở về đêm kỳ thi đại học.
Kiếp , mặc cho tình cha, nghĩa kế sự ràng buộc với bà nội, đều cần nữa.
Tan học buổi tối, cúi xuống giày ở cửa thì thấy một giọng gọi vọng :
“Tiểu Ninh về ?”
Mẹ kế bụng lớn nặng nề, nhanh hơn một bước, cúi xuống cất giày tủ.
“Thu Vân! Cẩn thận cái bụng của em!”
Quả nhiên, ba đang ở nhà.
Ông trừng mắt , ánh mắt lạnh lẽo như ăn tươi nuốt sống.
“Lục Ninh, mày mù ? Không tay ? Cô là vợ tao, cần gì hầu hạ mày?”
Mẹ kế — Hạ Thu Vân — chính là trong mộng mà ba luôn khắc cốt ghi tâm.
Mẹ mất đầy nửa năm, ông rước bà nhà.
Cưng chiều nâng niu như báu vật. Ngay cả cô con gái riêng của bà , ông cũng xem như thiên kim tiểu thư.
Thấy sững, ba quát lớn:
“Còn đực đó gì? Mau lấy nước!”
Ngâm chân, xoa bóp cho kế đang m.a.n.g t.h.a.i — đó vốn là việc của .
Dù năm cuối cấp bận rộn học hành, từng bỏ sót một ngày nào.
Một phần vì thương ba vất vả kiếm tiền, một phần vì giữ hòa khí với kế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-toi-cuoi-bach-nguyet-quang-ve-lam-me-ke-cho-toi/1.html.]
Quan trọng hơn cả, là lời dặn lúc qua đời:
“Tiểu Ninh, khi , nếu ba con đưa phụ nữ khác về nhà, nhớ kỹ — đừng , đừng loạn, cũng đừng bỏ .
Tin , chỉ cần nhẫn nhịn đến khi con trưởng thành, thứ sẽ thôi.”
Mẹ để cho một khoản tài sản, đủ để ảnh hưởng đến vị thế của ba trong công ty.
Chỉ tiếc… kịp chờ đến ngày thì c.h.ế.t oan.
Cũng vì kiếp quá ngu ngốc, quá chìm đắm trong vai diễn “cha hiền con thảo”.
Kiếp , sẽ như nữa.
……
Ba đang chờ quỳ xuống, rửa chân cho phụ nữ ông yêu.
chỉ lười biếng tựa tường.
“Trong nhà còn đàn ông ?
Vợ bụng mang chửa, chân sưng phù, để con gái xoa bóp?
Hay là… đóng góp của đàn ông trong chuyện sinh con chỉ vỏn vẹn một khoảnh khắc ngắn ngủi?”
Nói xong, còn nhún vai tỏ vẻ tiếc nuối.
Ba sững vài giây, dường như tin tai .
Đang định nổi giận thì kế kéo tay ông, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng mà rơi.
“Anh … đừng dọa con bé, mai là thi đại học , Tiểu Ninh chẳng mơ ước Thanh Hoa ?”
Ba khẩy:
“Nó mà đỗ Thanh Hoa, căn nhà sang tên cho nó!”
........
Ba vốn khởi nghiệp từ lĩnh vực bất động sản.
Có thị sát công trình, một tấm thép rơi xuống đè trúng tận vùng bẹn, ông ngất lịm ngay tại chỗ…
Bác sĩ hệ sinh sản của ba tổn thương.
Cần phẫu thuật: hoặc cắt bỏ ống dẫn tinh, hoặc phẫu thuật nối phục hồi ống dẫn tinh.
Phương án thứ hai tốn thời gian hơn, nhưng tỷ lệ thành công khá cao.
Mẹ do dự dù chỉ một giây:
“Cắt.”
Ca phẫu thuật giấu kín, ba .
Khi , ở giai đoạn cuối của u.n.g t.h.ư dày.
Mẹ hiểu rõ, trong lòng ba từng thật sự quên “bạch nguyệt quang” của ông.
Vì , khi rời , hai việc cho .
Thứ nhất, bảo đảm là đứa con duy nhất của Lục Minh.
Thứ hai, chuyển bộ cổ phần, bất động sản và tiền vốn tên sang tên .
Mẹ để một tấm danh .
“Tiểu Ninh, khi con đủ 18 tuổi, hãy tìm luật sư Trần.”
Sinh nhật rơi tháng 8.
Chỉ còn đúng hai tháng nữa thôi.
Sắp đến .
Thi đại học xong, chẳng còn lý do gì để trốn tránh việc đến bệnh viện nữa.
Vừa tới cửa phòng sản, giọng kế nũng với ba .
“Anh ơi, con trai em sinh mà chân em vẫn sưng thế ?”
“Hay để bóp cho em nhé?”
“Mẹ mấy việc khéo tay như , nhưng tay nghề của Tiểu Ninh thì đúng là dễ chịu lắm, tiếc là dạo con bé bận quá…”
“Thi xong hết thì bận cái gì nữa!”
“Để gọi nó qua ngay, bóp chân cho em.”
Ha.
Muốn tới hầu hạ bà trong thời gian ở cữ ?
Điện thoại rung lên ngay giây .
“Biết , ba.”
lạnh nhạt cúp máy.
Được thôi.
Để xem “tay nghề phục vụ” của , lợi hại đến mức nào.
xách túi lớn túi nhỏ, khí thế đùng đùng kéo đến bệnh viện.
Ba thoáng sững .
“Không đến ngay , mày…”