Bà Nội Đến Rồi, Dạt Ra Cho Bà Vả Mặt!

Chương 5

Không lâu sau, từ nhà 901 truyền ra tiếng băm thịt, chắc là Vương Lệ bắt đầu nấu cơm tối.

Một lúc sau, cửa nhà cô ta mở ra, Trương Vương Long Nam thò đầu thò cổ chui ra.

Cậu ta nịnh nọt nhìn bà tôi:

"Bà ơi, cho cháu chơi điện thoại một lát được không?"

13

Kể từ đó, ngày nào cũng như vậy, Trương Vương Long Nam lén lút ra ngoài chơi điện thoại của bà tôi.

Bà còn tải cho cậu ta trò chơi Egg Party.

Đối với đứa trẻ mới bước chân vào thế giới mạng, đây quả thực là thuốc độc bọc đường, không thể dừng lại được.

Một tháng sau, cuối cùng chuyện cũng vỡ lở.

Trương Vương Long Nam nhận ra, trò chơi trên điện thoại rất thú vị nhưng bố mẹ lại không cho cậu ta chơi.

Vì vậy, cậu ta cho rằng, trò chơi tốt, bố mẹ xấu.

Thế là ngày nào cậu ta cũng cáu giận ở nhà, đòi điện thoại, đòi nhà lắp mạng.

Nói Vương Lệ là mẹ xấu, còn bà tôi là bà tốt nhất trên đời.

Tối hôm đó, Vương Lệ chạy đến tìm chúng tôi tính sổ:

"Oán thù giữa người lớn, tại sao lại liên lụy đến trẻ con? Các người dùng mạng để đầu độc con trai tôi nhằm mục đích gì? Chỉ vì nhà các người không có con trai nên ngấm ngầm làm hại người khác?"

Tôi và bà tôi bắt đầu nói mát.

Bà tôi: "Con trai á? Tôi có con trai, chẳng ra gì, ghen tị với cô làm gì? Cô xem cô lo lắng cho lắm, tuổi còn trẻ mà trông chẳng khác gì bà lão ngoài bảy mươi."

Tôi: "Không có mạng xấu, chỉ có phụ huynh không biết hướng dẫn đúng cách."

Bà tôi: "Chúng tôi cũng không đầu độc con trai cô, cô xem bây giờ nó vui vẻ thế kia kìa. Trước đây cô không cho nó tiếp xúc với mạng, nó và các bạn cùng lớp không có chủ đề chung, mọi người đều không thích nó."

Tôi: "Phải kết hợp giữa ngăn cấm và hướng dẫn, chỉ ngăn cấm không cho nó biết thế giới thì vô dụng."

Vương Lệ chửi ầm lên:

"Con trai tôi vốn đã chậm hiểu hơn người khác, thành tích không được tốt, các người còn kéo chân nó!"

Nói đến đây, cô ta như nhớ ra điều gì, đột nhiên mất kiểm soát:

Bạn cần đăng nhập để bình luận