Bà Nội Đến Rồi, Dạt Ra Cho Bà Vả Mặt!

Chương 1

Bà Nội Đến Rồi, Dạt Ra Cho Bà Vả Mặt!

Tác giả: Vương Niên Nguyệt

Hàng xóm bên cạnh nhà tôi nhắn tin:

[Nhà tôi không có mạng, đưa mật khẩu wifi đây tôi dùng, để tránh ảnh hưởng tốc độ mạng, lúc đó mấy cô đừng có xài wifi!]

Sau việc này chưa đầy hai ngày, bọn họ còn đòi mật khẩu nhà tôi.

Vừa than vãn việc này với nhà xong, bà nội cả đời hiếu chiến của tôi giá lâm!

"Loại vô lại như này, để bà nội dạy con cách khắc chế cứng mấy đứa này nha!"

1

Ngay sau đó, chuông cửa reo.

Qua camera cửa, tôi thấy một cặp nam nữ hùng hổ đứng đó, người phụ nữ chống nạnh quát lớn:

"Mở cửa! Cô có ý gì? Nhanh lên, chồng tôi có tài liệu cần sửa, bây giờ chỉ còn mỗi cô chưa ngủ."

Ôi trời, cả hai vợ chồng cùng điên à!

Tôi mở loa ngoài, giọng mỉa mai:

"Hay là hai người vào đây, tôi cắt chút hoa quả, pha chút trà, bật điều hòa, sửa xong rồi về nhé?"

Người đàn ông nghe xong thì vui vẻ, nói nhỏ:

"Đù, còn có chuyện tốt như vậy sao?"

Người phụ nữ nhanh trí hơn, tát cho anh ta một cái:

"Anh bị ngu à, nó mỉa vào mặt vậy mà không nghe ra à?"

Nói xong, hai người lại cùng nhau đập cửa nhà tôi ầm ầm:

"Nhanh lên, đưa mật khẩu wifi ra đây, anh ấy phải sửa xong trước 11 giờ rồi đi ngủ, nếu không ngủ đủ tám tiếng sẽ không tốt cho sức khỏe!"

Hai người này vô liêm sỉ đến mức trắng trợn, khiến tôi tức đến bật cười.

Tôi vừa mở tin nhắn báo cảnh sát, vừa đối chất với hai người qua camera giám sát:

"Được thôi, nhớ cho kĩ nhé!"

Tôi thấy người đàn ông vội vàng lấy điện thoại ra, có vẻ như đang mở wifi ra để nhập mật khẩu.

"Mật khẩu là 9014sb."

Trong màn hình, ngón tay người đàn ông theo tốc độ nói của tôi mà bấm sáu lần, sau đó lẩm bẩm nói mật khẩu sai.

Người phụ nữ lại tát cho anh ta một cái:

"Nó mắng chúng ta đấy! Anh đúng là đồ ngu!"

Trên mạng nói không sai.

Thật ra có rất nhiều người có vấn đề về trí tuệ nhưng vẫn có thể tự lo cho bản thân nên vẫn luôn được coi là người bình thường.

Cặp đôi mát mát ngoài cửa đây chính là ví dụ sống.

Người phụ nữ vẫn không bỏ cuộc, liên tục đập cửa, bắt tôi đưa mật khẩu wifi cho họ.

Liên quan gì đến tôi chứ, họ cũng đâu có chia cho tôi một nửa tiền lương.

Lúc này, tôi nghe thấy bên ngoài cửa bắt đầu ồn ào.

Cảnh sát đến rồi.

Người phụ nữ như thấy cứu tinh:

"Ôi, đồng chí cảnh sát, anh đến rồi."

Cảnh sát ngạc nhiên:

"Cô báo cảnh sát à?"

Tôi vội vàng mở cửa:

"Là tôi báo!"

2

Sau đó, tôi thêm mắm dặm muối, kể lại đầu đuôi sự việc.

Hai cảnh sát và bảo vệ đi theo nghe xong đều có chút không nói nên lời.

Nhưng người phụ nữ lại như nạn nhân, than thở:

"Đồng chí cảnh sát, hàng xóm láng giềng giúp đỡ nhau một chút thì sao? Cô ta không chỉ m.á.u lạnh vô tình, còn chửi mắng chúng tôi, tôi nghe nói chửi người cũng là phạm pháp, các anh mau bắt cô ta đi!"

Bạn cần đăng nhập để bình luận