Bà Nội Đến Rồi, Dạt Ra Cho Bà Vả Mặt!
Chương 2
4
Vương Lệ trừng mắt:
"Nhìn hai người kìa, chẳng ra dáng đàn bà con gái gì cả. Cứ đứng đây xàm ba láp, lại còn gầy gò nữa, nhìn là biết không có phúc sinh con trai!"
Tôi cũng chống nạnh:
"Ôi trời ơi, cái miệng cô có phải bôi thuốc nhuận tràng không đấy!"
Vừa dứt lời, Trương Vương Long Nam lạch bạch đi ra.
Giống như ấn tượng ban đầu của tôi, cậu ta là một thằng bé mập ú, béo núc, miệng ngậm một cây xúc xích nướng, đi được vài bước, miệng hơi hé, cây xúc xích rơi ra.
Chỉ thấy Vương Lệ vội vàng nhặt lên, mút sạch bụi bẩn, rồi lại nhét vào miệng cậu ta.
Tôi và Kiều Chân nhìn mà ngây người.
May mà cô ta vội đưa “thái tử” đi học, không dây dưa với chúng tôi nữa.
Cửa thang máy đóng lại, hai chúng tôi nhìn nhau, cô ấy hỏi:
"Tối qua cậu đưa mật khẩu chưa?"
Tôi bất lực gật đầu, kể lại đầu đuôi sự việc cho cô ấy, cô ấy hiểu ra:
"Haiz. Nhưng như thế cũng không phải là cách lâu dài, cô ta còn đến xin mật khẩu nữa thì sao? Đến lúc đó chúng ta phải làm sao?"
Đi một bước tính một bước thôi.
Ăn tối xong, Vương Lệ lại đến thật.
Nhưng không phải xin mật khẩu wifi, mà là xin mật khẩu khóa cửa nhà tôi.
Cô ta nói có họ hàng đến, nhà cô ta không đủ.
Cô ta muốn tôi và Kiều Chân cho họ mượn nhà ở tạm. Ban ngày tôi đi làm thì ở nhà tôi, tối Kiều Chân không ở nhà thì ở nhà cpp ấy.
Mặt dày thật chứ, khéo phải chứa được cả ngàn sông vạn núi.
Cô ta đứng ở cửa nghĩ ngợi một lúc, rồi lại như thỏa hiệp, giở giọng bố thí:
"Thôi được, chúng tôi cũng không ở không, mỗi ngày cho hai người 20 tệ, được chưa?"
Nhiều thế! Tôi tiêu sao cho hết bây giờ.
"Mau đi đi, không tôi báo cảnh sát đấy."
Tôi ra lệnh đuổi khách.
Không ngờ cô ta lại giở thói vô lại:
"Cô không cho ở, tôi đành để họ hàng nhà tôi trải chiếu nằm ở hành lang, đến lúc đó đừng có kêu chật chội nhé!"
Nói xong, cô ta về nhà, lấy ra mấy thứ giống như bình đựng nước tiểu, đặt ở góc hành lang chung.
Cô ta còn để một cái bình ngay trước cửa nhà tôi.
Tôi hiểu rồi, cô ta muốn đấu với tôi.
Nhà cô có người đến chơi đúng không, nhà tôi cũng có người đến!
Vừa hay hôm nay mẹ tôi than thở với tôi, sau khi bố chồng mất, mẹ chồng khó tính chuyển đến sống cùng bà và bố tôi, ngày nào cũng ra oai với bà, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu ngày càng tăng.
Tôi gọi điện về: "Mẹ, đưa bà đến đây ở cùng con đi. 75 tuổi, đúng tuổi chiến!"
Nói về bà nội, tôi thích nhất là ăn cá cùng bà.
Vì bà nội sẽ gỡ xương cho tôi.
Bà nội siêu mạnh đến rồi, tránh hết ra nào!
5
Bà nội tôi rất thích biệt danh này.
Tôi nói với bà, trên mạng gọi những người bà có tính tình như bà là bà nội siêu mạnh.
Bà vui lắm, vỗ tay liên tục:
"Hay! Bà thích, siêu mạnh là còn hơn cả đàn ông!"