Gương mặt bà Diêu tràn đầy bất mãn.
“Ban đầu tôi còn thấy Miên Miên đáng thương, giờ nhìn lại thì chỉ thấy tính nết nhỏ nhen, hẹp hòi, không thể bao dung cho Trà Trà. Quả nhiên, con không do mình nuôi thì nuôi kiểu gì cũng không thân nổi.”
Diêu Lăng Vân lại ôm lấy Diêu Trà Trà an ủi:
“Yên tâm đi! Tình cảm giữa chúng ta mới là tình thân thật sự. Ba đảm bảo, trong lòng ba chỉ có một đứa con gái – là con!”
“Vài hôm nữa là tiệc sinh nhật của ông nội, thư ký đã lén nói với ba rằng dịp đó tập đoàn sẽ chính thức chuyển quyền điều hành cho ba.
Đợi ba nắm quyền, tuyệt đối không để con chịu thiệt!”
Anh ta cam kết chắc nịch.
Bà Diêu cũng phụ họa thêm:
“Con chẳng phải muốn vào làng giải trí sao? Sinh nhật ông nội sẽ có đạo diễn quốc dân Lý Hoa tới dự! Sau đó ba con sẽ nói chuyện với ông ấy, chọn cho con vai nữ chính với tài nguyên tốt nhất.”
Diêu Trà Trà cuối cùng cũng ngừng khóc, nở nụ cười.
“Ba còn chuẩn bị cho con chiếc váy dạ hội do bậc thầy thiết kế nữa. Nhất định con sẽ tỏa sáng tại bữa tiệc!”
“Con biết mà, ba mẹ đối xử với con tốt nhất. Nhưng con không còn là thiên kim của nhà họ Diêu nữa, liệu con có thể tham gia tiệc không?”
“Con ngốc quá. Ba mẹ sẽ để cả thế giới biết – con mới là bảo bối trong lòng ba mẹ.”
—------
Lúc này tôi đang ở trong phòng nghiền thuốc viên.
Cơ thể con trai yếu ớt, tôi đang dùng dược liệu điều dưỡng lại.
Chỉ tại đầu thai trễ, thành ra tôi hơi "mất tay nghề".
Phục linh, bạch truật… tiếp theo phải thêm gì nhỉ?
Tôi suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra.
Bỗng chú mèo cam nhảy phốc lên bàn, “meo” một tiếng làm đổ cả dĩa thuốc.
Tôi vội tóm lấy gáy nó, nhấc lên:
“Đừng phá, bà chủ đang làm chuyện lớn đó.”
Tôi quăng mèo lên giường.
Lúc quay lại nhìn đống thuốc bị đổ — là ích mẫu thảo...
Ánh mắt tôi sáng lên.
Thêm ích mẫu thảo vào thuốc viên sau khi sao chế, chắc chắn sẽ hiệu quả đặc biệt.
Chú mèo cam này chẳng phải là thần tài của tôi sao?
Tôi vui sướng vùi đầu vào bụng mèo, hít một hơi dài.
Chú mèo run rẩy "meo" một tiếng khe khẽ.
Không hiểu sao, tôi thấy nó có vẻ… thẹn thùng?
Tôi nhìn nó chăm chú. Một con mèo có thể biểu đạt cảm xúc phong phú như con người được sao?
Reng reng reng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-co-nha-ho-dieu-tro-ve-roi-tra-xanh-mau-tranh-duong/3.html.]
Điện thoại tôi reo, là tin nhắn từ Diêu Trà Trà.
Bề ngoài thì giả vờ thánh thiện, sau lưng lại gửi tin khiêu khích tôi.
Cái con nhỏ này, ai cho mày gan to như trời mà đi chọc bà cố nội mày hả?!
“Trong lòng ba mẹ chỉ có mình tao là con gái. Tất cả của nhà họ Diêu sau này đều là của tao.”
Xem ra con nhỏ này ăn đòn chưa đủ thấm rồi!
—-----
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hừ lạnh một tiếng.
Chú mèo cam lo lắng cọ vào tay tôi, dùng cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m lên mu bàn tay tôi.
Tôi véo nhẹ tai nó, rồi hôn lên cái trán mềm mại một cái ngọt ngào.
“Cưng à, mày đúng là mèo l.i.ế.m thông minh.”
Chú mèo đỏ mặt (theo đúng nghĩa đen) quấn cái đuôi quanh cổ tay tôi, cọ qua cọ lại đầy nũng nịu.
Trời ạ, ai mà cưỡng lại nổi một con mèo cam vừa nhây vừa dễ thương thế này chứ?
Tôi bế nó lên giường, đùa giỡn một hồi.
Đúng lúc đó, người giúp việc gõ cửa, nói rằng cha mẹ ruột tôi đặc biệt gửi lễ phục đến dự tiệc sinh nhật.
Tôi nheo mắt lại – hai cái kẻ não bị “trà xanh” tẩy trắng đó mà cũng có lòng tốt đến thế ư?
Chớp mắt đã đến tiệc sinh nhật của con trai tôi.
Nhà họ Diêu là gia tộc giàu nhất thành phố.
Ông chủ của thương hội, có ảnh hưởng lớn trong toàn giới thương nhân.
Đến chúc mừng sinh nhật con trai tôi không chỉ có đối tác làm ăn, mà còn có hàng loạt gia tộc lớn nhỏ muốn kết thân.
Khắp nơi trong biệt phủ tấp nập người ra vào, không khí nhộn nhịp tưng bừng.
Diêu Trà Trà cũng đến, mặt mày đắc ý.
Cô ta cho rằng tôi vừa mới trở về nhà họ Diêu, chưa có thời gian chuẩn bị lễ phục vừa người.
Dưới sự xúi giục của cô ta, bà Diêu còn cố tình gửi tới mấy bộ váy lỗi mốt, không vừa size.
Họ đều mong tôi sẽ mặc những bộ đồ cũ kỹ, lôi thôi lếch thếch mà xuất hiện.
Như vậy, ai nhìn vào cũng sẽ thấy nhà họ Diêu không coi trọng tôi, mà vẫn xem trọng cô con gái giả này hơn.
Bẽ mặt trước đám đông trong dịp quan trọng – đó là “kỳ vọng” của Diêu Trà Trà dành cho tôi.
Cô ta càng rực rỡ bao nhiêu thì càng làm nổi bật sự “kém cỏi” của tôi – cô thiên kim thất lạc từ nông thôn.
Cô ta muốn chứng minh với mọi người: "Biết đầu thai thôi thì ích gì?"
Thứ người ích kỷ như cô ta chưa bao giờ cảm thấy hổ thẹn vì cướp lấy thân phận của người khác.
Ngược lại, cô ta chỉ trách người ta không cho mình nhiều hơn.
Lúc này, Diêu Lăng Vân dẫn theo một người đàn ông trung niên nho nhã và một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đi tới.
Anh ta kéo Diêu Trà Trà đến giới thiệu:
“Đạo diễn Lý, nhà sản xuất Tống, đây là con gái nhỏ Trà Trà của tôi. Chỉ cần cô ấy được chọn làm nữ chính, phía chúng tôi đầu tư bao nhiêu cũng được.”