Ác Mộng Làng Hoang 2: Thảm Sát Trong Một Đêm

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ cảnh sát gật đầu kiên định:

 

“Chị tin. Em gì chị cũng tin.”

 

ở bên suốt nhiều ngày.

 

bảo gọi cô là chị Tiểu Thiến.

 

Từ nhỏ từng nhận tình thương của cha , sự đồng hành của cô khiến lòng ấm lên nhiều.

 

tin , chắc chắn là thật sự tin , cô sẽ lừa .

 

Vì thế, sắp xếp suy nghĩ, và bắt đầu kể

 

4

 

Chiều hôm xảy chuyện, cháu trai của trưởng thôn là Tiểu Phúc mang từ trong núi về một con khỉ nhỏ.

 

Nó cực kỳ lanh lợi, từng huấn luyện mà bất cứ mệnh lệnh nào Tiểu Phúc đưa nó cũng . Tiểu Phúc đắc ý lắm, dắt nó khoe mặt đám bạn nhỏ chúng .

 

lúc đó, ông ba đang trong cơn điên dại bỗng lao tới, định giật lấy con khỉ.

 

“Gây nghiệp ! Đây là con của Sơn Thần, sẽ gặp tai họa đấy, tất cả đều sẽ c.h.ế.t!”

 

Ông xông quá vội khiến Tiểu Phúc hất ngã xuống đất, đầu lập tức chảy m.á.u. Nó òa , chạy tìm ông nội là trưởng thôn.

 

Còn ông ba thì kinh hãi chắp tay lạy con khỉ, hết cúi đầu dập đầu. Tay ông run đến mức sợi dây buộc khỉ cũng tháo nổi.

 

Dây còn kịp cởi, Tiểu Phúc dẫn trưởng thôn hùng hổ kéo tới.

 

Tiểu Phúc là cục cưng trong lòng trưởng thôn, ông đỏ cả mắt. Vừa xông tới, ông đạp một cú khiến ông ba ngã nhào xuống đất.

 

“Đồ Tam điên đáng c.h.ế.t! Tao bụng cho mày ở làng, mà mày dám cướp đồ của thằng Phúc, còn thương!”

 

Những họ hàng theo cũng hùa , dùng chân đá túi bụi ông ba.

 

Thế nhưng ông vẫn ôm c.h.ặ.t con khỉ nhỏ trong lòng. Từ cái miệng đầy m.á.u, ông ngừng gào lên:

 

“Ăn trộm con của Sơn Thần sẽ trời phạt! Lũ trời đ.á.n.h các !”

 

Nghe ông còn dám nguyền rủa, trưởng thôn càng đ.á.n.h dữ hơn.

 

Cụ cả, lớn tuổi nhất làng, sợ xảy án mạng nên bước tới khuyên:

 

“Lão Nhị , Tam điên là giữ làng của chúng , lời ông cũng thể xem là nhảm. Con khỉ đúng là linh tính quá mức .”

 

trưởng thôn đỏ mắt, chẳng lọt tai lời nào.

 

“Tam điên vốn làng , giữ làng cái nỗi gì? Ông phát bệnh, cướp đồ còn thương, hôm nay nhất định đ.á.n.h cho ông nhớ đời!”

 

Thấy , cụ cả khuyên nữa, chỉ thở dài lắc đầu bỏ .

 

Khi trưởng thôn chỉ huy dân làng đ.á.n.h ông ba, đang co trong đám cỏ gần đó. Tim đau như d.a.o đ.â.m.

 

trơ mắt ông đ.á.n.h đến thổ huyết, nhưng can đảm lao cứu.

 

Cho đến khi ông mềm nhũn bẹp đất, trưởng thôn giật lấy con khỉ trong lòng ông dẫn rời trong cơn tức giận.

 

Lúc mới lao khỏi chỗ nấp.

 

“Ông ba, ông cố lên! Cháu đưa ông đến phòng khám ngay…”

 

còn quá nhỏ, dùng hết sức cũng bế nổi ông. đến xé lòng, van xin các cô chú xem giúp đỡ.

 

Họ tránh như tránh ôn thần, tản hết.

 

Ông ba dường như tỉnh táo . Ông nắm lấy tay , lắc đầu:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ac-mong-lang-hoang-2-tham-sat-trong-mot-dem/chuong-2.html.]

“Tiểu Bảo, đừng lo cho ông nữa, mau chạy ! Chúng sắp tới , chạy thì kịp !”

 

5

 

Sau đó ông run rẩy lấy từ trong n.g.ự.c một bó dây thừng mục nát màu đỏ sẫm, nhét tay .

 

“Con giữ kỹ nó, lúc nguy cấp thể cứu mạng con!”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Nói xong câu , ông tắt thở, bàn tay vẫn cứng đờ chỉ về phía cổng làng.

 

Ông ba vốn luôn điên điên dại dại, cuối cùng mất mạng vì chính những lời “điên” của .

 

Nghe lớn trong làng kể, ông vốn của làng chúng .

 

Năm đó hạn hán khủng khiếp, gần như suốt cả mùa hè lấy một giọt mưa, đến cả thú rừng cũng bỏ nơi khác. Lương thực mất trắng, săn b.ắ.n cũng chẳng gì.

 

Lần đầu tiên, trưởng thôn nảy ý định dẫn cả làng hưởng ứng chính sách di dời khỏi vùng núi sâu sinh sống mấy trăm năm.

 

Khi ba đưa đang m.a.n.g t.h.a.i rời , họ nhặt ông ba đang thoi thóp bên cổng làng.

 

Bất chấp sự phản đối của dân làng, ba dùng phần lương thực vốn chẳng còn bao nhiêu để cứu sống ông.

 

Cũng thật trùng hợp, ngay khoảnh khắc ông ba mở mắt, bầu trời bỗng kéo đầy mây đen.

 

Một tiếng sấm vang lên, cơn mưa lớn mong chờ từ lâu trút xuống ào ạt.

 

Người già trong làng thấy ông điên điên khùng khùng, đều ông trời ban xuống cho làng, là “ giữ làng” giúp chúng chắn tai ương.

 

Trưởng thôn đành sắp xếp cho ông ở trong cái chuồng bò gần cổng làng.

 

Sau , ba bồi bổ cho núi săn b.ắ.n nhưng gặp nạn. Người cùng chỉ mang về khẩu s.ú.n.g săn ông đ.á.n.h rơi bên vách núi.

 

Mẹ đau buồn quá độ, thêm suy dinh dưỡng, nên khi sinh c.h.ế.t vì khó sinh.

 

Dân làng chôn qua loa, để chiếm luôn gia sản nhà , họ vứt bãi tha ma.

 

Chính ông ba điên dại bế về nhờ mới nhặt một mạng.

 

Từ nhỏ nương tựa ông mà sống.

 

cũng tin những lời “điên” của ông, nhưng giờ ông c.h.ế.t, thể khoanh tay .

 

6

 

Nghe đến đây, đội trưởng Lưu nhịn liền ngắt lời :

 

“Đã c.h.ế.t , các cháu nghĩ đến chuyện báo cảnh sát ngay từ đầu?”

 

nghiêng đầu ông :

 

“Trưởng thôn đ.á.n.h c.h.ế.t , chúng báo thì các chú cũng quản ?”

 

Đội trưởng Lưu trừng to mắt:

 

“Tất nhiên là quản! Bây giờ là xã hội pháp trị, ai g.i.ế.c thì cảnh sát đều xử lý!”

 

ông nghiêm túc:

 

“Vậy chú tin lời một đứa trẻ nuôi lớn bởi một kẻ điên ?”

 

Đội trưởng Lưu im lặng.

 

Thật , quen .

 

Từ nhỏ ít gánh tội cho đám bạn. Dù giải thích thế nào, họ vẫn tin chắc là đứa trẻ hư.

 

Hơn nữa, ngôi làng của chúng cô lập giữa núi sâu  ở đó, pháp luật còn chẳng bằng một câu của trưởng thôn.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận