YÊU VÀ ĐƯỢC YÊU

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

8

Mẹ sai xuống đổ rác.

 

Không từ lúc nào Văn Triều theo .

Đèn cảm ứng trong hành lang tắt, chỉ còn chút ánh đèn đường xa xa hắt tới mờ nhạt.

 

“Hứa Cẩn, chuyện với em.”

 

“Giữa chúng còn gì để .”

 

mạnh tay hất tay , xoay định rời .

Anh tiến lên một bước, bóng dáng cao lớn gần như bao trùm lấy .

 

Trong giọng Văn Triều sự bực bội kìm nén.

“Chỉ vì Thịnh Diên thôi ? Anh giải thích với em mà? Cô là con gái của giáo sư hướng dẫn , nhiều trường hợp thể nể mặt . Hơn nữa hôm đó lúc từ công ty về, rõ với cô , công việc công việc, chuyện riêng miễn bàn.”

“Em còn thế nào nữa?”

 

ngẩng lên, đối diện ánh mắt tối mờ khó đoán của .

“Không liên quan đến cô .”

 

“Vậy rốt cuộc là vì cái gì?”

 

Văn Triều như chọc tức đến bật , khóe môi giật nhẹ.

“Chỉ vì cãi đó? Em bảo đừng theo em, đó theo thật nên em dỗi?”

“Hứa Cẩn, chỉ vì chuyện đó thôi ?”

 

im lặng vài giây, bỗng thấy chút hoang đường.

Đến giờ vẫn cho rằng sai.

 

.”

bình thản .

“Chỉ vì chuyện đó.”

 

Văn Triều sững .

 

“Hứa Cẩn, từ đầu đến cuối từng thật sự để tâm đến cảm xúc của em.”

, quả thật gì quá đáng. Anh ngủ với Thịnh Diên, những dịp lễ lớn nhỏ cũng quên tặng quà, trong quá trình ở bên , những yêu cầu em đưa đều đáp ứng hết.”

khi và Thịnh Diên đôi về cặp, thầy cô và bạn bè đều mặc định hai mới là yêu, còn thì từng giải thích lấy nửa câu.”

“Quà tặng lịch sự, nhưng bao giờ là màu sắc kiểu dáng em thích. Tất cả việc, chỉ cần em , sẽ chủ động . Suốt ba năm, từng chủ động hỏi han quan tâm em một nào ? Hỏi em buồn vì yêu đương trong thầm lặng như ?”

 

nhẹ.

“Anh hề.”

“Anh chỉ quen với sự tồn tại của em, quen với việc em chạy theo , quen với việc em là cúi đầu .”

“Anh tận hưởng cảm giác thiên vị mà cần lo lắng, nhưng từng nghĩ rằng em cũng sẽ mệt, em cũng chọn lựa một cách kiên định dù chỉ một .”

 

Văn Triều vô thức phản bác:

“Không … A Cẩn, lúc đó chỉ là…”

 

“Chỉ là gì?”

cắt lời , khẽ nhếch môi.

“Chỉ là thấy cần thiết?”

Văn Triều, tình yêu như .”

 

“Anh sẽ đổi.”

Giọng Văn Triều khàn , mang theo sự gấp gáp gần như vội vàng.

“Thật sự, A Cẩn, em tin . Chuyện yêu thầm lặng , ban đầu là vì sợ hai bên gia đình can thiệp quá sớm, quản quá nhiều, dù ngẩng đầu gặp cúi đầu gặp, lúc đó chuyện gì cũng báo cáo, phiền. Sau là quen , những cận xung quanh cũng cả, nghĩ cần cố tình công khai nữa.”

“Chúng từ đầu, ? Anh công khai, đăng trạng thái, dẫn em gặp tất cả bạn bè của , …”

 

“Muộn .”

 

giật tay khỏi tay , lùi một bước, giữ cách an .

còn cần nữa.”

 

Những ấm ức, thất vọng và mệt mỏi tích tụ quá lâu, giờ phút tan biến, chỉ còn sự bình thản khi buông bỏ .

 

Văn Triều như đóng đinh tại chỗ, , trong mắt dâng lên sự hoảng loạn và lúng túng từng thấy.

Anh đưa tay , chạm , giọng mang theo ý cầu xin:

“A Cẩn…”

 

“Anh thử chạm xem.”

 

Chưa dứt lời, Tịch Dung đ.ấ.m thẳng một cú mặt .

 

Có lẽ thấy mãi về, Tịch Dung mới xuống tìm.

Văn Triều hừ một tiếng, loạng choạng lùi , lưng đập bức tường lạnh ngắt.

 

Cả hai đều nén đầy lửa giận, lập tức lao đ.á.n.h .

“Dừng tay.”

“Dừng hết cho .”

 

Cuối cùng cũng kiểm soát .

 

bước lên một bước, vết thương mặt Văn Triều.

Anh sững , ánh mắt bừng sáng trong chốc lát, giọng cũng dịu xuống:

“Anh …”

“Em đừng lo.”

 

Tịch Dung tức đến phát điên, hít một lạnh, giọng run run đầy uất ức:

“Chị ơi, em đau lắm…”

“Chị thấy ?”

 

sang, bực bội :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-va-duoc-yeu/chuong-5.html.]

“Em thế?”

“Ra tay nhẹ thế? Đến cái dấu cũng để cho ?”

“Mau lên, đ.á.n.h .”

 

Sắc mặt Văn Triều “vèo” một cái trắng bệch.

Anh tại chỗ, như hiểu lời , đồng t.ử giãn , bằng ánh mắt thể tin nổi.

 

Tịch Dung lắc lắc tay, khẽ một tiếng.

Vừa như khiêu khích, như khoe khoang.

“Xin nhé, em.”

“Lời vợ , dám .”

 

Nói xong, tiến lên một bước, dứt khoát tung thêm một cú đ.ấ.m, nện thẳng mặt Văn Triều.

 

Lần dùng đủ mười phần sức.

 

Văn Triều đ.á.n.h lệch đầu, khóe miệng lập tức rỉ m.á.u.

Đồng t.ử khẽ run, thật sâu:

“A Cẩn, em bảo vệ ?”

 

thản nhiên gật đầu.

“Nếu thì ?”

 

Văn Triều ngửa đầu, gần như nghiến răng:

“Tịch Dung… kiếp, sớm tính toán đúng ?”

 

“Đào góc tường đào đến đầu em , giỏi thật!”

“Hồi đó luôn khuyên chia tay, bề ngoài là vì , thực chất là mong chúng chia tay để lên đúng ?”

 

Tịch Dung yên lặng , cong môi .

“May là đủ ngu.”

mới cơ hội.”

 

Tịch Dung khẽ , từng chữ rõ ràng:

“Văn Triều, xứng với cô .”

“Cậu là kẻ thứ ba, dựa ?”

 

“Năm lớp mười, A Cẩn học lớp mười một. Cô luôn rực rỡ sân khấu, mặc đồng phục xanh trắng, buộc tóc đuôi ngựa cao, xinh đến mức khiến thể rời mắt.”

“Khi đó, bắt đầu vô thức chú ý đến cô . Khi đó cô , giờ chơi thường chạy cửa hàng nhỏ mua sữa ngọt. Ở hành lang tầng ba, thường thấy cô ôm cả chồng bài tập của lớp, lảo đảo qua, ánh nắng rơi tóc, lấp lánh.”

liều mạng học tập, nhảy lớp, thi cùng một trường đại học, nghĩ rằng như thể gần cô hơn.”

khi gặp trong câu lạc bộ, cô còn nữa. Con lúc nào cũng yên lặng, thậm chí khi khen còn vô thức lắc đầu phủ nhận.”

 

Ánh mắt Tịch Dung chuyển sang , tràn đầy xót xa.

“Chính sự lúc gần lúc xa, sự trân trọng của , khiến cô trở nên thiếu tự tin, khiến cô nhấn chìm hết đến khác.”

“Người yêu như trồng hoa.”

“Văn Triều, khác gì t.h.u.ố.c diệt cỏ?”

 

Văn Triều như rút cạn sức lực, nổi một lời.

Anh cúi đầu, mái tóc che trán rủ xuống.

 

Một lúc lâu , Văn Triều tự giễu .

“A Cẩn, sai .”

“Anh thật sự sai .”

“Giữa chúng … thật sự còn khả năng nữa ?”

 

nữa, nắm tay Tịch Dung.

Ngón cái nhẹ nhàng xoa cổ tay , nơi Văn Triều nắm, hàng lông mày nhíu .

“Có đau ?”

 

lắc đầu, nắm tay .

“Chúng về thôi.”

“Được.”

 

Trong lòng còn gợn sóng, chỉ còn sự bình yên nhẹ nhõm.

 

Một ngày nào đó khi chia tay Văn Triều, bầu trời bỗng đổ mưa lớn.

Tịch Dung ngang qua, đưa về nhà.

Có lẽ nhận vui, hỏi ăn món tráng miệng nào .

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

 

thuận miệng :

“Tiệm tiramisu ở phía đông thành phố ngon lắm.”

“Tiếc là dạo đang sửa, tạm nghỉ .”

 

Tịch Dung khựng , mỉm :

 

“Được.”

 

Đêm đó hơn mười một giờ, chuông cửa nhà vang lên.

Ngoài cửa là Tịch Dung phong trần mệt mỏi, trong tay nâng niu một hộp bánh.

“Tiệm đó chi nhánh ở thành phố bên cạnh.”

“Nếm thử , xem đúng hương vị chị ăn .”

 

mở hộp, tiramisu bảo quản , thậm chí vẫn còn mát lạnh.

Khoảnh khắc đó, bỗng .

 

Thì một thật sự đặt trong tim là cảm giác như thế .

Mỗi lời bạn , đều để tâm.

Mọi sở thích và cảm xúc của bạn, đều trân trọng cất giữ.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận