YÊU VÀ ĐƯỢC YÊU

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Trong xe, tức đến phồng má.

Tịch Dung lấy quà chuẩn cho , dịu giọng :

“Chị ơi, sai .”

 

Anh dừng , quan sát sắc mặt .

“Tại tính chuẩn thời gian, đường kẹt xe, để chị đợi lâu như .”

 

bực bội:

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

“Không liên quan đến .”

“Là thằng ngốc Văn Triều chọc tức.”

 

Tịch Dung nghiêng về phía , sắc mặt lập tức nghiêm túc:

“Hai gặp ?”

“Khi nào?”

“Cái kẻ mặt dày đó gì?”

 

chọc , bỗng nảy chút ý đồ .

Muốn xem gương mặt luôn bình tĩnh tự chủ xuất hiện biểu cảm khác .

 

Vì thế, cố ý thở dài, giả vờ phiền não do dự:

“Anh với chị đó.”

“Dù bọn chị cũng là thanh mai trúc mã nhiều năm, nếu thật sự thành đôi, chắc chắn bố chị sẽ yên tâm lắm.”

 

Tịch Dung nghiến răng:

“Vậy em thì ?”

 

chớp chớp mắt, bộ khó xử:

“Chị cũng nữa… là…”

kéo dài giọng, đối diện ánh mắt ngày càng trầm xuống của , liều mạng nốt câu :

“Em chịu thiệt một chút, bồ nhí ?”

 

Không khí im lặng vài giây.

Tịch Dung bỗng bật khẽ.

Anh gì nữa, nâng cằm lên hôn xuống.

 

Không nụ hôn lấy lòng, dò xét như thường ngày.

Nụ hôn mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu gần như thô bạo, cạy mở môi răng , tiến thẳng .

Hơi thở cướp sạch, ch.óp mũi tràn ngập mùi hương thanh mát , hòa lẫn cảm giác áp bức của một đàn ông trưởng thành.

 

“Ưm…”

đẩy , chống tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của , ôm c.h.ặ.t hơn.

 

Nhiệt độ trong xe dường như tăng vọt, khí trở nên loãng và dính đặc.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ mờ thành những vệt sáng lay động.

 

Gần như sắp thiếu oxy thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

thở , cầu xin:

“Điện… điện thoại… Tịch Dung…”

 

Anh ngẩng đầu , hai tay giữ c.h.ặ.t eo .

Lồng n.g.ự.c khẽ phập phồng, trong đáy mắt vẫn còn màu tối tan.

“Giờ mới sợ ?”

Giọng khàn thấp, mang theo sự quyến rũ khi động tình.

“Chị ơi, thì cầu xin .”

 

chắp tay, thái độ vô cùng thành khẩn:

“Làm ơn ơn.”

“Tịch Dung, nhất mà.”

“Hai chúng đôi nhất đời.”

 

Tịch Dung cong môi, khẽ nhướn mày:

“Ừ, chị biểu hiện .”

“Vậy thưởng cho chị thêm một nữa.”

 

chậm chạp nhận gài bẫy.

“Hả?”

“Cái chị cầu xin cái .”

 

Nói xong, Tịch Dung dứt khoát cúp máy, tiện tay ném ghế .

Không cho cơ hội phản đối, nụ hôn của rơi xuống.

Trên cửa kính xe, dần dần phủ lên một lớp sương mờ.

 

5

Quán bar.

 

Sắc mặt Văn Triều , một lắc lắc ly rượu.

Chất lỏng lạnh lẽo trôi qua cổ họng, mang theo cảm giác bỏng rát, nhưng vẫn xoa dịu sự bực bội vô cớ trong lòng.

 

Giữa bầu khí cuồng nhiệt xung quanh, lạc lõng, toát khí áp thấp “ lạ chớ gần”.

 

Bạn đại học tổ chức cuộc tụ họp tới chào hỏi, trêu chọc:

“Anh Văn, mời bao nhiêu , cuối cùng cũng chịu ngoài.”

“Tịch Dung cũng , từ khi bạn gái là chẳng thấy bóng dáng .”

“Hai các đúng là trọng sắc khinh bạn.”

 

Văn Triều sững , nheo mắt:

“Tịch Dung yêu ?”

 

“Ừ, vội lắm, Tết còn gặp phụ .”

“Chắc sắp kết hôn luôn .”

 

Văn Triều bỗng một tiếng, đặt ly rượu xuống.

“Này, ông ngốc cái gì thế?”

 

Văn Triều lắc đầu, ý giảm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/yeu-va-duoc-yeu/chuong-3.html.]

“Không gì.”

“À đúng , cũng sắp định , lúc cưới ông đến phù rể nhé.”

 

“Không vấn đề!”

“Bạn gái ông là ai nhỉ, tên Thịnh Diên ? Con gái ông thầy hướng dẫn của ông .”

 

Văn Triều đá hờ một cái, tức đến bật :

“Nói linh tinh gì thế?”

“Bạn gái là Hứa Cẩn.”

“Học lớp hai khoa Tài chính, hoa khôi trường .”

 

Người bạn lập tức đờ , tỉnh rượu hơn phân nửa:

“Hứa Cẩn?”

 

Văn Triều cau mày:

“Phản ứng đó là ?”

 

Bạn hồn, gượng:

“Không gì, gì.”

“Anh Văn uống tiếp , sang bên dạo chút.”

 

Văn Triều để tâm, gật đầu, bấm gọi điện cho Hứa Cẩn.

 

Thực hôm nay thấy Hứa Cẩn rời , rõ với Thịnh Diên.

Bạn gái ghen, nhất hai nên giữ cách.

Lúc đó cũng là vì cáu giận, nên mới cố ý mặt Hứa Cẩn rằng sẽ ở bên Thịnh Diên.

 

Với tính cách của Hứa Cẩn, ngoài mặt mạnh mẽ nhưng bên trong thì yếu đuối, giờ chắc đang lén .

Nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe của cô, trong lòng càng bực bội.

 

Phải mau dỗ cô thôi, nếu ngày mai viêm mũi dị ứng của cô tái phát mất.

 

Điện thoại đổ chuông hết đến khác, nhưng mãi ai bắt máy.

Sắc mặt Văn Triều trầm xuống, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an khó hiểu.

 

6

Đêm giao thừa.

bắt taxi từ công ty về, đến cửa tòa nhà thì khựng .

 

Văn Triều ở lối cầu thang, tay xách năm sáu túi quà tinh xảo.

Một tay lướt điện thoại, giữa hàng mày thoáng lộ vẻ bồn chồn khó nhận .

 

“Văn Triều?”

“Anh đây gì?”

 

nhớ , mấy hôm sang chúc Tết mà nhỉ.

 

Văn Triều lập tức bước nhanh tới, tự nhiên đưa tay định nhận lấy túi của .

tránh tay , lùi nửa bước.

 

Anh thu tay , nhét túi áo khoác, cũng nổi giận.

“Em nghĩ đến gì?”

 

Văn Triều cong môi, chậm rãi :

“Hôm nay là giao thừa, chẳng em với bố là sẽ dẫn bạn trai về ăn cơm ?”

“Anh đến thì em lấp l.i.ế.m lời dối thế nào đây?”

“Tết nhất mà để chú thím mừng hụt thì cũng .”

 

yên, thấy buồn .

Thế là thật sự bật .

 

Văn Triều khó hiểu, hiệu về phía cửa:

“Vui quá hóa ngốc ?”

“Đi thôi, còn đó gì?”

 

Anh dừng , tiếp:

“Em yên tâm, nếu chú thím hỏi, sẽ giải thích.”

 

Vừa dứt lời.

“Đinh…”

 

Tiếng chuông thang máy vang lên trong hành lang yên tĩnh rõ mồn một.

Cửa thang máy chậm rãi mở .

 

Tịch Dung là bước :

“Chị ơi, căng thẳng…”

 

Sau lưng là một trợ lý, đang đẩy hai xe hành lý, đó chất đầy hộp quà đắt tiền.

Yến sào, đông trùng hạ thảo, , túi xách, khăn choàng của các thương hiệu xa xỉ…

Như thể bê nguyên quầy trung tâm thương mại tới.

 

bật :

“Anh quá đấy.”

 

Tịch Dung cúi đầu hôn nhẹ khóe môi :

“Không nhiều , nhiều chỗ nào.”

“Em chỉ sợ đủ, cốp xe còn mấy thùng Mao Đài nữa, lát nữa bảo trợ lý Trần chạy thêm một chuyến.”

 

Hàng mi Văn Triều khẽ run lên gần như nhận thấy.

“Tịch Dung?”

 

Anh chợt nhớ tới biểu cảm của bạn hôm đó.

 

Lúc , Tịch Dung mới như chú ý tới bên cạnh, nghiêng đầu.

Ánh mắt lướt qua, dừng mấy túi quà trông phần đơn sơ trong tay Văn Triều.

 

“Thật trùng hợp, cũng đến chúc Tết ?”

 

Bốn mắt .

Ngón tay Văn Triều siết c.h.ặ.t quai túi, các khớp tay trắng bệch vì dùng quá sức.

 

Anh hé miệng như gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

Ánh đèn vàng mờ trong hành lang chiếu lên gương mặt tái nhợt, trắng bệch của .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận