YÊU TỪ CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN
4
Mẹ cười hì hì: "Được rồi, mẹ không hỏi. Nhưng này, cậu bé đó thật không tệ đâu nhé. Hôm qua con uống đến mức không biết gì, cậu ấy vẫn đưa con về nhà, gặp mẹ còn chào là 'dì ạ'. Mẹ vui quá đi mất."
"Anh ấy vào nhà mình rồi à?"
"Không, cậu ấy chỉ đưa con tới cửa rồi nói là trời khuya, hẹn lần sau sẽ đến thăm."
Tôi im lặng một lát.
"Vậy anh ấy còn nói gì nữa không?"
"Cậu ấy bảo mẹ nấu nước giải rượu cho con, sợ sáng nay con tỉnh dậy sẽ đau đầu. Nhìn là biết người biết quan tâm."
Gương mặt mẹ rạng rỡ như hoa nở: "Quan trọng là, cậu ấy đẹp trai thật đấy! Bố con lén nhìn cậu ấy, rồi bảo chiếc xe cậu ấy lái ít nhất cũng đáng giá ngần này."
Nhìn ba ngón tay mẹ giơ lên, tôi không nói nên lời, viện cớ đi tắm để đuổi mẹ ra ngoài.
Thả mình thoải mái trong bồn tắm, tôi nhìn xuống n.g.ự.c mình rồi gọi cho Chu Đình Đình.
"Ê, cậu bảo tớ có nên đi nâng n.g.ự.c không?"
Chu Đình Đình hỏi: "Tại sao?"
"Đột nhiên cảm thấy mình không có sức hút gì cả."
Giọng của Chu Đình Đình nghe như chưa ngủ dậy dù trời đã gần trưa: "Yên tâm, nghi ngờ ai cũng được, nhưng đừng nghi ngờ hồ ly tinh không có sức hút."
"Cậu đang chửi ai là hồ ly tinh đấy?"
"Chính là cậu đó. Là hồ ly tinh mà không tự nhận sao?" Chu Đình Đình nói, "À mà chồng tớ hôm nay nghỉ ở nhà, đừng làm phiền hai chúng tớ tận hưởng thế giới hai người."
Nói xong, cô ấy cúp máy luôn.
Đúng lúc có cuộc gọi khác đến, tôi chẳng thèm nhìn màn hình, nhấc máy với giọng gắt gỏng:
"Alo!"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi giọng nam trầm ấm quen thuộc truyền đến qua điện thoại:
"Vừa ngủ dậy mà đã cáu thế à?"