YÊU TỪ CÁI NHÌN ĐẦU TIÊN
2
"Cậu ba tuổi à?"
"Tớ hai mươi ba, đủ nặng để giữ giường chắc chắn."
"Biến ngay! À mà này, tìm được anh chàng bị cậu cưỡng hôn chưa?"
Bạn thân ngồi dậy, tò mò hỏi.
Tôi nheo mắt nhìn cô ấy: "Chưa, chắc là quản lý khách sạn."
"Không thể nào! Quản lý khách sạn mà đẹp trai thế? Chồng tớ quen ông chủ khách sạn, để tớ hỏi giúp cậu nhé?"
"Cậu điên à? Chồng cậu mà biết lại tưởng tớ thiếu thốn tới mức này, chưa kể còn khui ra quá khứ tối tăm của chúng ta. Người ta không tìm tớ đòi trách nhiệm, tớ đi tìm người ta làm gì."
"Cũng đúng, nhưng đúng là tiếc thật, anh ta đẹp trai quá mà."
Tôi nghỉ ngơi đủ, bước xuống giường, đi giày và ra khỏi phòng.
"Chẳng có gì phải tiếc. Nếu có duyên, chắc chắn sẽ gặp lại."
Lúc đó tôi chỉ buột miệng nói, không ngờ hôm sau đi xem mắt, tôi thực sự gặp lại anh.
Buổi xem mắt được sắp xếp tại một nhà hàng món Quảng.
Đối tượng xem mắt của tôi là một người khởi nghiệp trong ngành công nghệ, vài năm gần đây rất thành công.
Ánh mắt anh ta đầy vẻ đắc ý, giống như sự tự mãn đang tràn cả ra ngoài.
Anh ta tỏ ra tôn trọng gia thế của tôi, nhưng thái độ ngầm khinh thường con người tôi khiến tôi không thể ưa nổi.
Sau khi vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm, tôi quyết định lén chuồn.
Vừa bước ra cửa, suýt chút nữa tôi đụng trúng người.
Ngẩng đầu lên, không ngờ đó lại là anh chàng tôi đã cưỡng hôn hôm qua.
Biểu cảm của tôi chắc hẳn đầy kinh ngạc, còn anh thì ánh mắt bình thản.
Thậm chí anh còn gật đầu chào tôi trước khi bước vào nhà vệ sinh nam.
Nhìn theo bóng lưng anh, tôi khẽ bật cười.
Không phải tôi tự tin quá mức, nhưng ngoại hình của tôi thuộc dạng sắc sảo nổi bật, chẳng phải gương mặt dễ quên trong đám đông.
Anh giả vờ không nhận ra tôi, không biết là thật sự không quan tâm, hay đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt"?
Dù thế nào, tôi phải thừa nhận anh đã khơi dậy sự tò mò trong tôi.
Chu Đình Đình nói đúng.
Một người đàn ông như vậy, bỏ lỡ thật đáng tiếc.
Thế nên, khi anh bước ra, anh thấy tôi đang đứng đợi anh.
"Chuyện hôm qua, tôi thật sự xin lỗi.
"Đó là đám cưới bạn thân tôi, tôi tưởng anh là phù rể."
Anh nhìn tôi, không nói gì.
Tôi tiếp tục: "Sau đó định tìm anh để xin lỗi, nhưng anh đã đi mất."