Tiểu Mãn, đây.”
dập điếu t.h.u.ố.c trong tay, ánh mắt rơi chiếc khăn lau tay của bà.
“Trong bếp còn nữa, lát nữa lấy cho con mang về.” Giọng Đường dịu dàng, giống ruột lúc nào cũng c.h.ử.i mắng.
Bà cái gì cũng khác , nhưng hiểu …
“Mẹ.”
Mắt cay, bất giác nhíu mày. Xong , mấy thằng đàn ông lây .
Mẹ Đường lập tức ôm , đau lòng tức giận :
“Xem hai Tiểu Mãn sợ thành cái gì ! Còn con nữa Đường Dục, gì trai đ.á.n.h em gái, xem đ.á.n.h em đỏ cả mặt !”
Đường Dục trừng một cái:
“Cô còn giả vờ! Ở đại học A cô đ.á.nh Thẩm Quý Lễ như !”
Mẹ Đường :
“Đ.á.nh thì đ.á.nh, thằng đó chướng mắt từ lâu , suốt ngày bộ tịch, dựa quan hệ giảng viên đại học mà tưởng ghê gớm lắm.”
bổ sung:
“Hắn định x.â.m h.ạ.i sinh viên. Con thấy chuyện bất bình tay giúp đỡ, đ.á.n.h ?”
Mẹ Đường vui mừng hôn một cái:
“Mẹ Tiểu Mãn là đứa trẻ mà.”
Đường Dục âm trầm hỏi:
“Vậy… sinh viên đó thì ?”
:
“Ở biệt thự của con.”
Mẹ Đường:
“…Tiểu Mãn đúng là bụng.”
Đường Dục:
“…”
Trong lúc đó, cha Đường gặm xong một c.o.n c.ua, đặt đũa xuống:
“Nhà họ Thẩm bây giờ cho một lời giải thích. Đường Mãn, con nghĩ nên thế nào?”
mở WeChat, gửi cho ông một đoạn video. Ông liếc một cái, biểu cảm.
“Con cũng khôn lên .”
:
“Chủ yếu là gen .”
Đường Dục hừ một tiếng:
“Cô sợ video lộ ngoài sẽ ảnh hưởng đến sinh viên đó ?”
cũng hừ :
“Đó là chuyện của , liên quan gì đến .”
“Ha ha ha, !”
Cha Đường đột nhiên lớn:
“Tiểu Mãn lắm, nhà họ Thẩm tính là cái gì! Nào nào, ăn cơm ăn cơm.”
Một bữa cơm gia đình kỳ quái cứ thế bắt đầu. Cha Đường thích uống r.ư.ợ.u, uống cùng ông nửa cân, ông vui vẻ chuyển cho một trăm nghìn.
Đường Dục uống r.ư.ợ.u, bữa ăn lái xe đưa về biệt thự.
“Đường Mãn, của Chu Yến cô tránh xa .”
:
“Anh sợ Chu Yến ?”
Đường Dục đạp phanh, lạnh lùng :
“Người khác cô gì cũng , ý kiến. nhà họ Chu hiện đang hợp tác với chúng , căng lên lợi cho ai.”
:
“Đường Dục, nhát thật.”
Đường Dục tiện tay ném chai nước hoa ô tô , tránh, “bụp” một tiếng ở thái dương, m.á.u chảy xuống.
Sắc mặt Đường Dục trở nên khó coi:
“Cô bệnh ? Sao né?”
“Đường Dục, chúng hợp tác với nhà họ Chu, hợp tác với Chu Yến. Nhà họ Chu chỉ một Chu Yến.”
đặt chai nước hoa về chỗ cũ, mặc cho m.á.u chảy, ngả ghế, châm t.h.u.ố.c hút một .
“ đ.á.n.h trận khi chuẩn , nên đừng chỉ huy .”
Trong mắt Đường Dục lóe lên cảm xúc khó đoán:
“Đường Mãn, cô đổi .”
:
“Biết là .”
8
Khi về biệt thự, m.á.u mặt khô, dọa Lộ Minh sợ phát , sụt sịt băng bó cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nu-phu-trong-truyen-dam-my-dgrn/4.html.]
“ c.h.ế.t , cái gì?”
Lộ Minh :
“Đau lắm ?”
:
“Bình thường.”
Lộ Minh hỏi:
“Vết thương của cô… là vì ?”
thành thật:
“Ừ.”
Tay Lộ Minh khựng , mím môi :
“Xin … lát nữa sẽ rời .”
“ cho ?”
bực bội bóp má một cái, mềm mềm, bóp khá tay, tâm trạng lên một chút.
“Hôn một cái.”
Lộ Minh sững . còn kịp gì, đột nhiên cúi xuống, hôn nhanh lên mặt một cái, cúi đầu im lặng.
bật , còn khá thuần khiết.
“Lộ Minh, từng nghĩ thoát khỏi cuộc sống hiện tại ?” hỏi bâng quơ.
Giọng Lộ Minh dễ , dịu dàng êm ái, khiến buồn ngủ:
“Có nghĩ, nhưng .”
chậm rãi đáp:
“Chỉ cần nghĩ là , giúp .”
“Tại ?”
Lộ Minh dừng tay, mặt xuất hiện biểu cảm từng thấy lạnh lùng.
, đang đề phòng . Con Lộ Minh thật dễ nắm như vẻ ngoài, thông minh, cũng diễn, thật, khá thưởng thức .
“Không tại , vì .”
Hệ thống u uất chen :
【Ở đây nếu là vì thích thì hiệu quả sẽ hơn…】
“C.ú.t.”
Hệ thống:
【Ồ…】
9
Lộ Minh ngoài ở mấy ngày.
Khi , vết sẹo đầu bong.
Có lẽ Chu Yến chuyện của Thẩm Quý Lễ, nên tay với Lộ Minh nặng hơn.
Cậu thấy , nở một nụ tái nhợt, như bất cứ lúc nào cũng thể ngã xuống.
ngậm t.h.u.ố.c, chỉ trong nhà:
“Ăn cơm, tắm rửa, ngủ.”
Lộ Minh tới, dùng ngón tay trắng dài kẹp lấy điếu t.h.u.ố.c trong miệng , đưa miệng . Cậu hút, chỉ dùng đ.ầ.u l.ư.ỡ.i hồng hồng li.ế.m nhẹ đầu t.h.u.ố.c.
Rồi nhíu mày:
“Đường Mãn, mùi t.h.u.ố.c ngon, cô hút ít thôi.”
hít sâu một .
“Tối nay về, chuyện thì gọi điện cho .”
Lộ Minh mím môi:
“…Cô ?”
đôi môi , cổ họng khô , khỏi nuốt nước bọt.
“Đi tìm đàn ông.”
Lộ Minh sững , khóe mắt lập tức ửng đỏ:
“Đường Mãn, cô chê bẩn ?”
Cậu quỳ bên chân , hai tay nắm c.h.ặ.t vạt áo, cúi mắt, để lộ chiếc cổ thon dài. Cổ áo mở, thấp thoáng thể thấy một xuân sắc.
“Nếu cô … cũng thể.”
Nói xong, Lộ Minh ngẩng đầu .
Đôi mắt ướt át lộ vẻ e dè hổ.
nghiến răng, trong lòng gào thét điên cuồng:
Làm!
Làm ngay!
Làm mạnh !
“Lộ Minh.”
thở dài:
“Đừng quen dùng cơ thể con bài.”