XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ TRONG TRUYỆN ĐAM MỸ

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến ông , theo bản năng châm t.h.u.ố.c, Lộ Minh khẽ ngăn .

 

“Đường Mãn, trong căng tin hút t.h.u.ố.c…”

 

“Ồ.”

 

cất bao t.h.u.ố.c, tìm chỗ xuống:

 

“Cậu lấy cơm cho , tùy chọn vài món là .”

 

Lộ Minh ngoan ngoãn xếp hàng, lúc mang về là món thích, tệ, khá sắc mặt.

 

nhặt gừng trong đĩa thịt xào ớt xanh, hỏi:

 

“Chu Yến mỗi tháng cho bao nhiêu tiền?”

 

Lộ Minh đột ngột ngẩng đầu, nhanh ch.óng cúi xuống, hít sâu một , nhỏ giọng:

 

“Không tiền.”

 

“Ồ.” nhướng mày:

 

“Keo kiệt thật đấy.”

 

Lộ Minh im lặng một lúc, :

 

“Bệnh của em gái… chỉ họ chữa .”

 

Em gái Lộ Minh mắc bệnh hiếm bẩm sinh, mà trong nước chỉ cơ sở y tế nhà họ Chu kỹ thuật và thiết điều trị. Còn nước ngoài… dù , Lộ Minh cũng tiền chữa.

 

Lộ Minh cam tâm “thú cưng” của Chu Yến, tất cả là vì em gái.

 

hỏi , Chu Yến còn một trai, ?”

 

Lộ Minh lắc đầu:

 

“Chưa từng nhắc.”

 

Tâm trạng , đưa tay xoa đầu :

 

“Trả lời .”

 

Rất nhiều chuyện, nhắc đến, ngược càng vấn đề lớn hơn.

 

Tai Lộ Minh cũng đỏ theo.

 

“Lộ Minh? Cậu về trường lúc nào thế?”

 

Đột nhiên một nam sinh tới, qua chắc là bạn cùng lớp của Lộ Minh. Cơ thể Lộ Minh lập tức căng cứng, giấu tay giữa hai chân, giọng chút cứng nhắc:

 

“Vừa về.”

 

“Ồ, mỹ nữ thấy bao giờ nha, giới thiệu cho em ?”

 

Ánh mắt Lộ Minh né tránh:

 

“Ừm… Ngô Trinh, cô là bạn bên ngoài của , hôm nay đến tham quan trường.”

 

Đặt khay cơm xuống bàn, mật khoác vai Lộ Minh:

 

“Thằng hôm hôn , hôm nay đến ?”

 

Ngô Trinh chằm chằm Lộ Minh chớp mắt, dường như thích thú với vẻ bối rối của .

 

“Cậu phun nước bọt đồ ăn của .”

 

Ngô Trinh sang :

 

“Xin nhé mỹ nữ, để ý. À, là bạn cùng phòng của Lộ Minh, lâu thấy , cũng khá lo. Cô , dẫn về một đáng sợ lắm, sợ bắt nạt mà.”

 

ngoắc tay với , cũng ngoan ngoãn đưa đầu gần.

 

“Thật đúng ?”

 

Ngô Trinh nhất thời phản ứng kịp.

 

tiếp tục:

 

“Không bán bản , thấy tiếc lắm ?”

 

Ngô Trinh đập bàn bật dậy:

 

“Cô ý gì đấy!”

 

Lộ Minh vội lên chắn :

 

“Ngô Trinh, về ?”

 

“Cậu thể hiện cái gì!” Ngô Trinh đẩy Lộ Minh một cái, Lộ Minh loạng choạng lùi .

 

thuận thế kéo một cái, để ngã lòng , lớn tiếng:

 

“Đánh ! Đánh !”

 

Sinh viên xung quanh lập tức qua, khí thế hung hăng của Ngô Trinh lập tức yếu vài phần.

 

“Nhìn cái gì!”

 

tiếp tục hét:

 

“Mau gọi bảo vệ, đ.á.n.h bạn học thương !”

 

Lộ Minh phản ứng cũng khá nhanh, khi lảo đảo dậy, đáng thương lau mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-nu-phu-trong-truyen-dam-my-dgrn/3.html.]

Cậu vốn , gầy, mắt đỏ lên là khiến thương xót.

 

Lập tức vài sinh viên chịu nổi:

 

“Chúng gọi thầy , bạn đừng sợ!”

 

Ngô Trinh thấy tình hình , lập tức cúi đầu chạy ngoài, tại chỗ hét lớn:

 

“Ngô Trinh! Đừng chạy!”

 

Hắn chạy càng nhanh hơn.

 

“Bạn học chứ?”

 

với mấy sinh viên bên cạnh:

 

“Cảm ơn nhé, nếu hôm nay đến thăm em trai , còn cái tên Ngô Trinh đó vẫn luôn bắt nạt nó. Giờ đưa nó khám, phiền ăn cơm , xin nhé.”

 

“Không , hai mau bệnh viện .”

 

gật đầu:

 

“Vâng , cảm ơn .”

 

Trong ánh mắt đầy cảm thông của đám sinh viên, đỡ Lộ Minh yếu ớt như cành liễu ngoài.

 

Thuận tiện lập một tài khoản phụ, đăng một bài diễn đàn trường:

 

“Ngô Trinh khoa XX là kẻ bắt nạt, bắt nạt bịa đặt, đúng là nỗi nhục của đại học A!”

 

7

 

 

Buổi tối, Lộ Minh nấu cả một bàn đồ ăn, là để cảm ơn .

 

 

ăn, gọi đồ ăn ngoài về phòng, cũng mặc kệ .

 

 

Trên điện thoại hiện mười lăm cuộc gọi nhỡ, đều do một gọi — Đường Dục.

 

 

Anh trai ruột của Đường Mãn, cũng là nam ba trong truyện. Chỉ là ở giai đoạn , và Lộ Minh vẫn quen .

 

 

gọi :

 

“Gì đấy?”

 

Đường Dục:

 

“Về nhà, ngay bây giờ.”

 

“Không .”

 

Đường Dục:

 

“Vậy qua đón cô.”

 

nghĩ đến việc Lộ Minh còn ở đây, suy nghĩ một lát:

 

“Được, về.”

 

Trong nguyên tác, quan hệ giữa Đường Mãn và Đường Dục lắm, về khi Đường Mãn tự tìm đường c.h.ế.t, gần như cũng mặc kệ.

 

Khi về đến nhà cũ, bàn ăn kín bốn phía đông tây nam bắc, thể mở một ván mạt chược .

 

Nhìn thấy Đường, chút tự nhiên.

 

Vai trò “”, trong cuộc đời nhiều năm qua vốn từng tồn tại.

 

luôn nhớ đến ruột c.h.ế.t sớm của , nhớ đến bàn tay lạnh như băng của bà đêm phóng hỏa, và làn da khô ráp như vỏ cây.

 

Mẹ Đường đầy đặn, mày liễu mắt hạnh môi đào, chiếc khăn bà dùng lau tay in logo LV.

 

Trong miệng bỗng thấy đắng chát, hút t.h.u.ố.c.

 

Đường Dục chất vấn:

 

“Cô gì ở đại học A?”

 

tìm một chiếc ghế gỗ đỏ xuống, châm t.h.u.ố.c, để ý đến sự ngạc nhiên của Đường.

 

“Anh gì? Xa quá thấy.”

 

“Đủ .”

 

Nhíu nhíu nhíu, nhíu cái gì mà nhíu, đàn ông trong truyện ngoài cái biểu cảm còn biểu cảm khác ?

 

bực, cực kỳ bực.

 

Đường Dục mặt đen tới, giơ tay t.á.t một cái, lập tức t.á.t một cái, lực còn mạnh hơn.

 

Đường Dục chắc cao tầm 1m88, giày cao gót cũng thấp hơn bao nhiêu, trong đôi mắt dài hẹp của , thấy nụ dữ tợn của chính .

 

“Đủ .”

 

Cha Đường cuối cùng cũng lên tiếng:

 

“Hai đứa đây ăn cơm.”

 

Hai đứa con t.á.t xong mà còn gọi ăn cơm. Xem ông già thật sự đói .

 

Mẹ Đường kéo ghế bên cạnh , dịu dàng :

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận